ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 78. . THÀ CHẾT KHÔNG CHỊU CÚNG

Chương 77. THÀ CHẾT KHÔNG CHỊU CÚNG

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Ngay tức thì, ánh mắt tôi nhìn sang phía Đường Hải.

Tên Đường Hải này mở nhà vườn, mấy cái thứ này, trong nhà vườn túm phát ra cả đống.

“Ông chủ Đường, đi với tôi một chuyến nhé?!” Tôi lập tức nói.

Đường Hải lúc này mới hoàn hồn lại, lập cập một lát rồi nói: “Được....được...”

Kết quả Trần mù liếc gã một cái, đột ngột nói: “Thập Lục, mày không được đi với nó, nó không ra khỏi con đường này nổi đâu.”

“Nếu chú nhớ không nhầm, Lưu Văn Tam tuổi này cũng chẳng còn nhỏ, mà còn đi chăn rau, có chút quan hệ mập mờ với bà chủ quán ăn đồ sông phía trước bến tàu ấy.”

“Mày đi qua đó, chắc sẽ kiếm được mấy thứ kia.”

Mấy lời của Trần mù khiến tôi lập tức vỗ trán!

Đúng nhỉ! Trong quán ăn đó chắc chắn có mấy món đồ cúng tiểu tam sinh kia!

Nhưng mà Trần mù nói Lưu Văn Tam đi chăn rau... Khiến tôi ngại không để đâu cho hết.

Câu này nói trần trụi quá, quan hệ nam nữ của Lưu Văn Tam quá loạn, hơn bốn mươi tuổi mà vẫn còn không ít nợ phong lưu.

Còn cái tên Đường Hải này thì tôi chẳng còn ôm hy vọng nữa, gã chắc chắn có vấn đề, thôi lười chẳng buồn hỏi nhiều quản lắm.

Tôi quay người nhảy ra khỏi cầu tàu, vội vàng chạy ra phía cầu tàu chỗ Lưu Văn Tam đỗ thuyền.

Lúc này trời đã rất tối rồi, bên đường cách rõ xa mới có một cột đèn đường.

Tôi vừa chạy, vừa không nhịn được quay ra nhìn phía mặt sông, quả nhiên giống hệt như những gì Trần mù nói.

Thụ thi quá nhiều, dày đặc chi chít, chắn đường đi của bè tre, ban đầu thì còn di chuyển được chút ít, đến bây giờ thì chỉ có thể ở yên vị trí cũ không tiến thêm được chút nào.

Cứ tiếp tục như thế này, thì Lưu Văn Tam chỉ có nước bị giam đến chết trên mặt sông.

Trên đường chẳng có thứ gì khác, cũng chẳng có trở ngại gì.

Tôi cảm giác chỉ là đường đêm bình thường, tôi cũng chẳng mang theo thứ gì liên quan đến xác chết, không có quỷ quái gì định đến chặn đường tôi.

Nếu không, cứ đi đêm là gặp quỷ, trên đời này bao nhiêu người hoạt động về đêm, thì đều chết hết à.

Tôi chạy rất nhanh, gần mười phút sau, cuối cùng cũng đến cái cầu tàu chỗ quán ăn đồ sông.

Lúc này đã gần mười giờ, trong quán ăn vẫn còn không ít khách.

Thương nhân buôn bán đồ sông, ngư dân đánh bắt tôm cá, còn cả một số thực khách đi ăn đêm thông thường.

Bà chủ quán thiếu phụ vẫn còn nét quyến rũ chạy ra chạy vào nhà bếp, bê đồ ăn còn nghi ngút khói, cười tươi như hoa.

Tôi thở hồng hộc đi lại, cũng chẳng quản được nhiều, túm luôn lấy tay bà ta.

Khiến bà ta giật nảy mình!

“Bà chủ, cho một hũ rượu trắng, một con gà sống, một con vịt sống, với cả một cái sủ lợn to! Phải nhanh!”

Giọng tôi khản đi, hơi trước hụt hơi sau.

Bà chủ thiếu phụ ngạc nhiên nhìn thôi, sau đó nói: “Cậu là cái cậu La.... La Thập Lục? Nửa đêm rồi kiếm mấy thứ đó làm gì?”

Trong lòng tôi thấy mừng, bà chủ này còn nhận ra tôi, thế thì dễ rồi.

“Chú Văn Tam xuống sông Dương xảy ra chuyện rồi, phải đưa mấy thứ này qua ngay, nếu không chú ấy sợ không lên được bờ!” Tôi lập tức nói.

Kết quả sắc mặt bà chủ thiếu phụ tối sầm lại, nhíu chặt mày, đột nhiên nói một câu: “Có thật là lão Lưu bảo cậu ra đây không?”

Tim tôi đập đánh thịch một cái, vô thức gật đầu.

Có điều tôi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip