Chương 78. ĐOẠN ĐẦU THIÊU XÁC
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Đôi chân trần trụi, làn da trắng xanh, còn mập mờ nhìn thấy mạch máu màu tím nhạt.
Đường Hải kéo quần xuống xong, nhanh chóng mò ở trong ra một thứ đồ.
Hơi thở của tôi trở nên vô cùng gấp gáp!
Đây cũng là một mảnh ngọc, gần giống với mảnh ngọc ban nãy lấy ở trong áo ra...
Gã đem mảnh ngọc đút vào túi, trong chớp mắt, nụ cười trên mặt trở nên đầy tham lam hung hãn.
Giây tiếp theo, gã đạp mạnh một phát vào đầu xác vợ gã!
“Đ-t! Cái con đĩ này! Rốt cục vẫn bị tao lấy lại đấy thôi!”
“Dám đi với trai! Bố mày cho mày tan tành tro cốt!”
Đồng tử của tôi co mạnh lại.
Trong mắt Lưu Văn Tam cũng đầy kinh ngạc, mày lão nhíu chặt.
Trần mù thì bước nhanh về phía Đường Hải.
Vừa hay đúng vào lúc này, thân thể cái xác nữ kia đột nhiên co giật mấy cái.
Trần mù vội đứng lại, không dám tiếp tục bước lên trước.
Từ trong miệng xác nữ, đột nhiên tản ra một luồng khí đen xì.
Luồng khí đó còn kèm theo một thứ mùi vô cùng hôi thối.
Vừa mới tản ra, đã khiến tôi nôn khan một tiếng.
Đường Hải đứng quá gần, luồng khí đó bay thẳng lên mặt gã, sau đó mới dần tan biến...
Trần mù và Lưu Văn Tam thì lùi ra sau tận mấy bước, đồng thời Lưu Văn Tam cũng kéo tôi lùi ra sau hai bước, không lập tức lại gần nữa.
Rõ ràng, trên mặt Đường Hải cũng có một sợi khí đen rỉ ra!
Đương nhiên, cái cảnh này bản thân gã không hề phát giác chút nào.
Ngược lại, trên mặt vẫn toàn là vẻ cười gằn đắc ý.
Tiếp đó Đường Hải ngẩng đầu lên, nét đau buồn trên mặt gã đã hoàn toàn biến mất.
Chằm chằm nhìn Lưu Văn Tam, rồi nói một câu: “Lưu tiên sinh, cũng may nhờ anh mới vớt được con đĩ này lên, tôi đã lấy được thứ tôi muốn lấy.”
“Hai mươi vạn, bây giờ anh xử lý xác con đĩ này luôn, xong rồi chúng ta về chỗ nhà vườn lấy tiền.”
Quả nhiên, Đường Hải có vấn đề!
Chỉ vài câu nói này, cũng đã thể hiện rõ ràng mục đích của gã, còn nữa, gã lừa chúng tôi...
Lưu Văn Tam đột nhiên nheo mắt, nói một câu: “Nó không phải vợ mày?” “Sao lại không phải? Nó đương nhiên là vợ tôi.” Đường Hải mặt cười mắt không cười, gật đầu.
“Vậy tại sao mày lại đối xử với nó như thế?” Lưu Văn Tam tiếp tục hỏi.
Trong mắt Đường Hải vụt qua nét ghê tởm và lạnh lùng: “Nó ngoại tình, trong bụng mang bầu đứa con hoang, lại còn ăn trộm mảnh ngọc gia truyền của nhà họ Đường chúng tôi, nó còn tưởng tôi không biết chuyện này?”
“Tôi biết từ lâu! Vậy nên tôi cố ý để nó mỗi ngày đều ra bến tàu mua đồ, tại vì tôi nghĩ, nó vác cái bụng bầu đi, sớm muốn gì cũng sẽ gặp chuyện!”
“Nó cứ cố giấu tôi, chẳng phải vì muốn lấy tài sản của tôi sao? Nếu tôi ly hôn với nó, nó sẽ được chia tài sản, còn nếu nó gặp chuyện gì bất trắc mà chết, thì tất cả đều chẳng liên quan gì đến tôi, nó cũng chẳng cầm được nửa cắc!”
Im lặng một lát, Đường Hải tiếp tục nói: “Tôi phải cảm ơn anh, Lưu tiên sinh, đã đưa vị Trần tiên sinh này và cả con ngao sói đến, đứa con hoang kia bị ăn luôn rồi, tôi nhìn mà trong lòng thấy hả hê lắm, đúng là hả giận!”
Tôi cũng chẳng biết hiện giờ trong lòng mình là thứ cảm giác gì nữa.
Ngẩn người nhìn Đường Hải, nếu bảo gã độc ác.
Thì vợ gã vừa ngoại tình, vừa mang bầu đứa con của kẻ khác,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền