ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 81. . CON MỆT QUÁ RỒI

Chương 80. CON MỆT QUÁ RỒI

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Dưới chân tường có không ít các loại chai lọ, vừa bẩn vừa cũ, không biết được nhặt từ đống rác nào về.

Trên cành cây chỗ bờ tường phía xa treo mấy cái áo trắng, giống như là áo bệnh nhân trong bệnh viện vậy.

Còn có mấy cái thang tre cũ nát, dựa bừa lên trên tường.

Lúc này Cố Nhược Lâm đã vào trong cổng đi gọi người.

Tôi cũng chẳng đi ra chỗ khác nữa, chăm chú nhìn quanh một vòng xong, không phát hiện thêm thứ gì khác nữa.

Rất nhanh, Cố Nhược Lâm đã dẫn theo mấy người làm đi ra.

“Anh Thập Lục, ngoài việc sửa tường ra, còn phải làm gì nữa không?” Cố Nhược Lâm rụt rè hỏi tôi.

Tôi hít sâu một hơi, chỉ vào mấy chỗ ban nãy nhìn thấy, nói: “Mấy thứ kia, đều lấy xuống, chất đống lại trước cổng, chờ tý nữa đốt hết đi.”

“Cho người đi tìm một vòng bên ngoài khu nhà, mấy loại tương tự như mấy thứ này, toàn bộ nhặt về để trước cổng.”

Cố Nhược Lâm rõ ràng càng kinh ngạc.

“Đây là do ai để vậy... Ban ngày chắc chắn không có!” Cô ta rất quả quyết.

Tôi lắc lắc đầu, nói cứ thu dọn sạch sẽ đã, còn việc là ai bày, thì chắc chắn người ta cũng chẳng đứng ra cho chúng tôi nhìn thấy.

Người làm đi sửa tường, bảo vệ đi tuần tra thu dọn.

Lúc này, Cố Khai Dương cũng từ trong khu nhà bước ra.

Trong mắt ông ta nổi đầy mạch máu, chỉ mới có mấy ngày chưa gặp ông ta, mà thần sắc ông ta đã trở nên tiều tụy mệt mỏi, tóc đã bạc thêm mấy phần.

“La âm bà, cuối cùng cậu cũng tới.” Cố Khai Dương có hơi kích động nắm lấy tay tôi, lại còn không ngừng run rẩy.

Tôi khẽ thở dài, nói: “Cố nhị đương gia, không phải mệt đầu như thế, xe ra tới núi ắt có đường, chắc chắn sẽ có cách giải quyết.” Cố Khai Dương gật đầu lia lịa, rõ ràng toàn bộ hy vọng đều gửi gắm lên người tôi.

Mười mấy phút sau, bảo vệ lần lượt quay về.

Chất đống trước cổng, không chỉ có chỗ chai chai lọ lọ, quần áo bệnh nhân, thang tre... mà ban nãy tôi nhìn thấy.

Có một pho tượng thần đã tróc gần hết sơn, rồi thì búp bê vải rách nát, hồng bao cũ rích đã bị bóc, thậm chí còn có mấy cái bàn cờ mục ruỗng, và loại gương trên mặt đã bám đầy rêu!

Rợn người nhất, là một cái rương để mở, bên trong để một số rối bì ảnh...

Nói thật, đã rất nhiều năm rồi tôi chưa nhìn thấy rối bì ảnh.

Hồi nhỏ, thôn Tiểu Liễu cũng mấy lần tổ chức lễ hội giao lưu, tụ tập người buôn bán qua lại, rồi mời thầy diễn rối bì ảnh trong thành phố về biểu diễn.

“Nhị đương gia, La âm bà, tiểu thư... mấy cái thứ này, đều vô duyên vô cớ xuất hiện, nhìn trông âm khí rần rần ra, rợn cả người.” Quản gia đứng ở trên đầu, lúc nói những lời này lão rõ ràng có vài phần sợ hãi.

Cố Nhược Lâm và Cố Khai Dương đều nhìn sang tôi.

Tôi im lặng phải đến mười phút rồi mới nói: “Xem ra không chỉ có mỗi trước cổng lửa đốt tường, chỗ này tổng cộng mười mấy món, đối với phong thủy trong nhà mà nói đều rất xúi quẩy, cáu cặn dơ bẩn, tà tính vô cùng.”

“Nói một cách thông tục, thì đây là một loại trong Kiến quỷ thập pháp.... Kẻ để những thứ này ở đây, tâm địa vô cùng độc ác.”

Kì thực kiến quỷ thập pháp, chỉ là một cách gọi chung, thứ đồ dụ quỷ hoàn toàn không chỉ mỗi mười loại này.

Trong Trạch kinh ghi chép cả trăm loại đồ vật xúi quẩy tai

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip