Chương 81. TRÂU SẮT KÉO NÚI
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Bố tôi bị người ta hại, vốn dĩ oán khí không giảm.
Lại bị dân thôn đánh chìm xuống nước, sau đó biến thành thụ thi.
Sau khi chôn cất, không đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày cắt âm, tôi đều không được về cúng bái, bố tuyệt đối không thể ra khỏi mộ được.
Lưu Văn Tam trấn xác, bạch sự Trương chôn cất, nếu tôi không quay về, thì không tồn tại khả năng thành quỷ tác quái.
Hồi tưởng lại cảm giác mơ hồ đêm qua, tôi đột nhiên cảm thấy lồng ngực đau thắt từng cơn.
Ôm mạnh lấy ngực, nhưng vẫn không ngăn được cái cảm giác chua xót, rồi lại bồi hồi muốn rơi nước mắt kia.
Cúi đầu nhìn xuống cạnh giường, giày lại hướng vào trong, mũi giày hướng về phía cửa sổ.
Tôi run rẩy khẽ lẩm nhẩm một câu: “Mẹ...” Tôi đã rất khẳng định, đêm qua là mẹ tôi tới!
Đột nhiên có tiếng gõ cửa khẽ vang lên, bên ngoài vọng vào tiếng hỏi của Cố Nhược Lâm.
“Anh Thập Lục, anh dậy chưa?” Lập tức định thần lại, tôi vội trả lời: “Dậy rồi!”
“Thế anh nhanh ra ăn sáng đi, bố em cũng muốn nói chuyện với anh.”
Tôi vội vàng bò dậy, đánh răng rửa mặt, rồi đem Trạch kinh, Âm sinh cửu thuật, cổ ngọc và cái bọc vải Trần mù đưa cất kỹ vào trong người, sau đó rời khỏi phòng.
Hôm nay Cố Nhược Lâm mặc một bộ váy liền thân, tóc buộc sau gáy, cũng chẳng trang điểm, nhìn trông trang nhã hơn rất nhiều.
Tôi cười cười, nói một câu chào buổi sáng.
Cố Nhược Lâm cũng trả lời tôi bằng một nụ cười, có điều trong thần sắc có lẫn chút rời rạc.
Cô ta dẫn tôi ra căn nhà chính, trên bàn bày cháo trắng, trứng gà, và mấy thứ đồ ăn kiểu như bánh rán.
Cố Khai Dương căng thẳng nhìn tôi, làm động tác mời.
“La âm bà, cậu ăn trước đi đã.”
Như vậy ngược lại làm tôi cảm giác rất gò bò, ngại ngùng gãi gãi đầu: “Cố nhị đương gia, chú đừng làm thế....”
“Cái này....” Cố Khai Dương rõ ràng trở nên mất tự nhiên.
“Bố, không cần phải khách sáo với anh Thập Lục, anh ấy sẽ giúp chúng ta.” Cố Nhược Lâm vội nói.
Tôi gật gật đầu, nói: “Đúng, Cố nhị đương gia, chú cũng cứ ngồi xuống ăn đã, chuyện này còn phải đợi cháu thêm chút thời gian nữa.”
Để cho Cố Khai Dương khỏi hoảng loạn, thêm với việc bụng cũng đói thật, nên tôi liền cầm bát cháo lên húp sùm sụp mấy miếng, rồi lại ăn một miếng bánh rán.
Cố Khai Dương tuy cũng ăn, nhưng rõ ràng chỉ ăn cho có.
Bên cạnh, Cố Nhược Lâm cũng đã ngồi xuống, ăn từng miếng nhỏ một.
Tôi nhét bừa cho no bụng, dạ dày ấm cả lên, cũng tỉnh táo hơn rất nhiều, sau đó tôi mới nói: “Vấn đề của khu nhà chính, đại để cháu đã nói với Nhược Lâm rồi, Cố lão gia không tin bọn cháu, lý do cũng rất đơn giản, cháu không đủ kinh nghiệm, thêm với việc Cố đại thiếu gia ủng hộ Lý Đức Hiền, và Lý Đức Hiền cũng là thầy phong thủy có kinh nghiệm.”
“Cố lão gia cảm thấy cháu không bằng lão ta, rất bình thường, ngoài ra chuyện của Đường Tiểu Thiên gây ra cái chết của Cố đại đương gia, cũng là việc ngoài ý muốn rất trùng hợp.”
Cố Khai Dương gật gật đầu, rõ ràng lại thở dài một tiếng.
“Bố tôi tuổi cũng cao rồi, cứ bị bọn thánh rởm lừa bịp, người có bản lĩnh thật sự đứng trước mặt, thì lại không nhìn thấy.”
Tôi lắc đầu, do dự một lát rồi nói thẳng: “Lý Đức Hiền, không phải thánh rởm, lão có bản lĩnh thật sự, cháu có một suy đoán.”
Sắc mặt Cố Khai Dương trở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền