ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 83. . HOẠT THỦY ĐOẠN LONG

Chương 82. HOẠT THỦY ĐOẠN LONG

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

“Nhược Lâm, em xem có hiểu không?” Tôi vô thức hỏi.

Kì thực trong tâm tôi cũng chẳng cảm thấy nguy hiểm gì cho lắm, dù gì Cố Nhược Lâm cũng chẳng uy hiếp gì đến tôi, kể cả cô ta có nhìn thấy Trạch kinh, thì cũng chẳng có vấn đề gì, cô ta không phải Mã Bảo Trung mà muốn đoạt lấy Trạch kinh.

Nhiều nhất, thì cũng chỉ cắt đứt hoàn toàn chút ý đồ kia của tôi thôi.

Từ đây Cố Nhược Lâm cũng đã biết, thuật phong thủy của tôi đều đến từ nội dung của Trạch kinh.

Cũng may là Cố Nhược Lâm không hề nổi giận, cũng chẳng thấy thất vọng sao đó.

Cô ta lắc lắc đầu, nói nhỏ: “Thực ra em chẳng hiểu gì hết, nhưng ý nghĩa về mặt từ ngữ của câu đó thì em hiểu, hơn nữa, em cũng biết ở dưới núi Nội Dương có trâu sắt.”

Thần sắc tôi đầy kinh ngạc, khàn giọng nói: “Dưới núi Nội Dương có trâu sắt?” Cố Nhược Lâm trịnh trọng gật đầu, sau đó lại giục tôi mau ăn cơm, đợi ăn xong, cô ta sẽ đưa tôi đi xem.

Thực ra lúc này tôi cũng đã đói lép cả bụng, ban nãy chăm chú đọc sách nên không có phản ứng, giờ thì bụng cứ sôi réo liên tục.

Bưng bát cơm lên, và nhanh mấy miếng, ăn hết đồ ăn xong, tôi lại mở rương gỗ đựng đồ đỡ âm linh ra, cầm lấy mấy món đồ nhét vào người.

Rồi vội vội vàng vàng giục Cố Nhược Lâm mau xuất phát.

Cô ta rõ ràng có chút lo lắng nhìn tôi, nói: “Anh Thập Lục, tinh thần anh căng thẳng như thế, có ổn không? Hay là cứ nghỉ ngơi một đêm, sáng mai hãy đi?”

Tôi lắc đầu, trịnh trọng nói: “Tôi đợi được, nhưng nhà họ Cố không đợi được, tôi chỉ sợ thời gian ngày càng kéo dài, rồi thành có vấn đề.” Sắc mặt Cố Nhược Lâm cũng trở nên căng thẳng, rồi cô ta không nói gì thêm, dẫn tôi đi ra ngoài.

Vừa ra đến vị trí cổng khu nhà.

Thì thấy Cố Khai Dương cũng vội vã bước ra, hỏi chúng tôi định đi đâu.

Cố Nhược Lâm rụt rè nhìn tôi một cái, ánh mắt rõ ràng đang dò hỏi.

Tôi do dự một chút rồi nói: “Cố nhị đương gia, cháu và Nhược Lâm phải qua núi Nội Dương một chuyến để xem một thứ.”

Mặt Cố Khai Dương căng lên, lập tức nói: “Thế để tôi lái xe đưa cậu đi, chúng ta xuất phát luôn bây giờ.”

Tôi vô thức lắc lắc đầu, nói: “Cố nhị đương gia, chú cứ ở lại khu nhà cổ nghỉ ngơi đi.”

“Chỉ đưa Nhược Lâm theo, cho dù có chuyện gì phát sinh, cháu cũng có thể tùy cơ ứng biến, thêm một người nữa, sợ là sẽ không bảo vệ tốt được.”

Đương nhiên, mở miệng nói bảo vệ Cố Nhược Lâm, cũng là do thứ hào khí nam nhi trong lòng tôi.

Trên người tôi có dao găm, trấn sát phù, nếu có gặp quỷ quái gì thật, trấn sát phù cũng có thể cản được chút.

Nguyên nhân sâu xa hơn nữa... vẫn là việc đêm qua lúc tôi mê ngủ, mẹ tôi đến, mẹ vẫn luôn đi theo tôi!

Lần đó lúc Trần mù dặn dò tôi hai chuyện kia, còn nói với tôi về chuyện thứ ba.

Nếu gặp phải nguy hiểm gì bản thân không giải quyết được thật, thì hét to cứu mạng!

Để mẹ tôi cứu hai người, chả đỡ hơn cứu ba người à?

Dù gì mẹ tôi cũng là quỷ quái, đa phần mẹ sẽ thấy Cố Nhược Lâm thích hợp làm vợ, giống như cách nhìn của Lưu Văn Tam vậy. Chỉ cần tôi kêu cứu mạng, mẹ không thể không quản Cố Nhược Lâm được.

Còn Cố Khai Dương đã từng này tuổi rồi, thì chưa chắc...

“Bố, bố cứ nghe

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip