ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 87. . SÁCH, TAY, BÀN TÍNH

Chương 86. SÁCH, TAY, BÀN TÍNH

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

“Ông.... là ai?” Tôi run run, lẩm nhẩm một câu.

Tiếp đó, tôi liền cảm thấy một cảm giác chua xót, bi thương, đau đớn dâng trào lên.

Khuôn mặt đó dần mờ đi, rồi rời xa khỏi tầm nhìn của tôi.

Bên tai nghe có tiếng nói chuyện rì rầm, lúc lại có tiếng gọi tên của tôi, rất dịu dàng, cũng đầy lo lắng.

Tôi cố gắng giãy giụa, cuối cùng cũng hồi phục khả năng khống chế thân thể, mở mắt ra.

Ánh đèn có hơi chói mắt, đập vào mắt là bức tường màu trắng, bay vào mũi là mùi thuốc khó ngửi.

Quần áo trên người vẫn nguyên vẹn, tay phải càng nặng nề hơn.

Bên cạnh vang lên tiếng nói đầy vui mừng: “Anh Thập Lục! Tốt quá! Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!”

Tôi nghiêng đầu, ngồi bên cạnh giường tôi là Cố Nhược Lâm!

Khuôn mặt cô ta cười đầy vui mừng, tròng mắt vẫn còn hơi sưng đỏ, trên mặt rõ ràng vẫn còn rất nhiều vết nước mắt.

Tôi cũng cười cười, nói một câu cảm ơn.

Cố Nhược Lâm lại mím môi, mắt lại bắt đầu đỏ lên, sụt sùi nói: “Anh Thập Lục, sao anh lại nói cảm ơn em nữa chứ?”

Tôi chẳng hiểu gì, đáp: “Tôi bây giờ chẳng phải đang ở viện sao, cũng may có em...”

Cố Nhược Lâm lắc lắc đầu, hạ giọng nói: “Anh vì bảo vệ em nên bị thương, tuy rằng lúc đó tình hình nguy cấp, nhưng em cũng biết rõ điều đó. Bác sĩ cũng nói rồi, tay phải của anh có tận mấy chỗ nứt xương, nếu không phải vì cứu em, anh chắc chắn sẽ không bị ngã, lại càng không thể bị đập gãy tay.”

“Hơn nữa, anh còn cố nhịn lâu như thế, đều là vì giúp em. Anh cả em đúng là thứ không ra gì, để bảo vệ xuống tay nặng như thế với anh.”

Nói rồi, Cố Nhược Lâm lại bắt đầu muốn khóc.

Tôi vội vàng bảo cô ta đừng khóc, cũng đừng nói nữa, đây đều là chuyện nhỏ, hơn nữa tôi là đàn ông, làm sao có thể đứng yên nhìn cô ta xảy ra chuyện được? Lúc rời khỏi khu nhà cổ, tôi còn nói với Cố nhị đương gia, chỉ đưa mình cô ta theo, tôi có thể tùy cơ ứng biến, bảo vệ tốt cho cô ta nữa kìa.

Cố Nhược Lâm thì chẳng nói gì nữa, chỉ ngồi thất thần nhìn cánh tay phải của tôi mãi.

Tôi cũng cúi đầu nhìn một cái, rồi lập tức cười khổ.

Từ chỗ bả vai trở xuống, nguyên cả cánh tay tôi đều bị bó thạch cao, thậm chí vị trí phía dưới khuỷu tay đến cổ tay còn bị kẹp hai thanh nẹp!

Tôi thề, đây tuyệt đối là lần bị thương nặng nhất kể từ khi tôi ra đời đến giờ.

Trước đây ra vào viện, nhiều nhất cũng chỉ là do mấy thứ bệnh lặt vặt như cảm cúm phát sốt.

Đúng vào lúc này, cửa phòng bệnh đột ngột bị đẩy mở, người đẩy cửa bước vào, hóa ra là Lưu Văn Tam!

Lúc này quần áo lão mặc trên người, khác một trời một vực so với trước đây.

Không nói đến việc tối hôm kia ra sông Dương lão mặc chiếc áo ngắn tiểu quái màu xanh đen, kể cả trước đây, cũng mặc toàn quần áo vải, hoặc là áo cộc hay áo sơ mi.

Thế mà lúc này lão lại mặc một bộ vest màu trắng.

Tôi nhất thời không nhịn nổi, phì cười thành tiếng.

Bởi vì Lưu Văn Tam chỉ cao có một mét sáu, người gầy gầy, nhìn trông vẻ nhỏ bé nhanh nhẹn, đặc biệt là lão còn trọc đầu, da trắng bệch, con ngươi mắt còn là màu vàng đất.

Nhìn kiểu gì, cũng không hợp với kiểu ăn mặc trang trọng như thế này, trông còn có vẻ hơi tức cười.

Vốn dĩ vẻ mặt của Lưu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip