Chương 87. THIẾT KHẨU KIM TOÁN TRƯƠNG CỬU QUÁI
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Tôi bóc lớp niêm phong miệng túi ra, thận trọng thò hai ngón tay vào trong, chỉ nhót lấy bức thư, không chạm tý nào vào cái xương bàn tay kia.
Rút nhanh bức thư ra, lại cẩn thận dán miệng túi lại, rồi tôi mới trịnh trọng đọc nội dung bức thư.
Chữ viết rất chỉnh tề, từng nét từng chữ, cho người ta cảm giác như đang xem biên soạn sách vậy.
Đương nhiên, ông ta viết bằng chữ giản thể.
Đọc nhanh một lượt nội dung, tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt lấy!
Bức thư được mở đầu bằng bốn chữ là, thư Trương Cửu Quái!
Trương Cửu Quái là tên, thư ý chỉ thư tín, còn trong câu chữ lại xuất hiện tên ông nội tôi, La Trung Lương!
Câu mở đầu, thì là: “Trạch kinh Cốt tướng, Âm sinh cửu thuật. Ta tin rằng, khi những món đồ ta để lại này lại xuất hiện trên nhân thế, thì trên đời đã không còn Thiết khẩu Kim toán Trương Cửu Quái! Cũng chẳng còn Âm thuật tiên sinh La Trung Lương!”
“Giới phong thủy luân chuyển, sáu mươi năm một hoa giáp, người tài lớp lớp xuất hiện, rồi cũng quay về với cát bụi.”
“Quẻ cuối cùng của ta, dành cho một thằng mù góa bụa cô độc, trời sinh mù mắt!”
“Trước khi ta bói quẻ cho hắn, có suy diễn một quẻ, ta sẽ chết trên núi vô thổ, La Trung Lương chắc là cũng chẳng còn sống trên đời được bao lâu nữa.”
“Thằng mù không biết đọc sách, không nhìn thấy chữ, không có con cái kế thừa. Mệnh hắn cứng như lửa cháy ba đời, đoạn tử tuyệt tôn, bèn chỉ bảo cho hắn xây Âm hồ trạch, ý để đợi hồn con gái về, ý nữa là để đợi người học được âm thuật xuất hiện.”
“Giới phong thủy đều biết, Thiết khẩu Kim toán và Âm thuật tiên sinh là đồng môn, nhưng vì tính cách bất đồng mà ai đi đường nấy.”
“Mà quẻ bói mệnh ta, sẽ có người học được âm thuật tiễn ta về với đất, nên lòng sinh ý tưởng, nếu ta để Cốt tướng và Kim toán bàn cho người học âm thuật đó, thì chẳng phải có chung một đệ tử với La Trung Lương sao? Chắc là sư phụ vừa ý, La Trung Lương chết cũng không yên, lòng ta ắt sẽ sinh niềm vui sướng.”
“Âm thuật gồm đỡ âm linh trấn xác, đoạn hồn tuyệt phách, dời núi lấp sông, khám dư cải vận, hoặc chỉ trong một ý niệm mà đi vào con đường tà đạo.”
“Còn Cốt tướng Bói mệnh thì thuộc thượng lưu, mệnh sinh ra đã được trời định, một cái nhìn đoán được phúc họa hung cát, người có thuật này ắt vang danh trăm năm!”
“Bất luận con là nam hay nữ, là già hay trẻ, cũng đừng làm ta thất vọng.” “Tương lai khi nhìn thấy hài cốt của ta, thì hãy hoàn tất nghi lễ dập đầu bái sư!”
“Còn nữa, dặn thêm con đứa đồ đệ ăn nhặt của ta một câu, người hành nghề này số quẻ bói có hạn, bàn tính vỡ hỏng bèn là quẻ cuối cùng, cưỡng chế mở quẻ sẽ chẳng còn sống được lâu nữa, con dùng vàng ròng đi sửa lại bàn tính, thì sẽ lại là Thiết khẩu Kim toán mới!”
Đọc kỹ từng câu từng chữ đến hết nội dung của bức thư.
Tôi vẫn còn có chút ngơ ngác và không thể tin nổi.
Thiết khẩu Kim toán Trương Cửu Quái? Hóa ra lại là sư huynh đệ đồng môn với ông nội tôi!
Quẻ bói của ông ta, đúng là vô cùng tuyệt diệu... Khiến người ta không thể tưởng tượng nổi...
Trần mù đúng là đã gặp được tôi!
Đương nhiên, tôi cũng phát hiện một số vấn đề trong đó.
Sợ là Âm hồ trạch, người biết đến nó không nhiều.
Hoặc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền