Chương 95. TRÂU SẮT KHÔNG CHÌM
[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]
Lần đó sau khi chuyện của lão Liễu được làm rõ, trước khi Liễu Trung Đường bị bắt, có nhờ tôi một chuyện.
Tôi thậm chí còn không nói cho cảnh sát biết, lão Liễu quá đáng thương, chuyện này tôi không được để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Kỳ thực tôi vẫn luôn ghi nhớ trong tâm trí.
Thế nhưng mấy ngày hôm nay có quá nhiều chuyện phát sinh đột xuất, khiến tôi nhất thời quên mất.
Sau khi lão Liễu bị hại chết, Liễu Chí cuỗm hết tất cả tài sản của lão.
Sau đó Liễu Trung Đường giết Liễu Chí báo thù, nhưng không lấy món tiền này về cho mình.
Xác chết của lão Liễu bị lão để trên cây hòe già ở cổng nhà Lý Nhị Căn.
Món tiền kia thì lão để ở vị trí còn cao hơn! Giấu trong tán lá trên ngọn cây!
Liễu Trung Đường nhờ tôi đem món tiền này, chuyển giao cho một người đàn bà, cũng bảo cho tôi biết địa chỉ.
Đồng thời lão còn nói, người đàn bà đó sinh cho lão Liễu một đứa con trai.
Chỉ là ban đầu lão Liễu hiểu nhầm tưởng bà ta cắm sừng lão, đứa bé cũng không phải con lão!
Khiến cho lão cả đời cũng chẳng kết hôn.
Suốt ngày say rượu, âm thầm đau khổ, sống lôi thôi lếch thếch, cũng chẳng tính chuyện làm ăn tử tế, chỉ dựa vào chuyện mạng cứng, để đi kiếm tiền của người chết.
Người đàn bà đó luôn muốn tìm lão Liễu để giải thích, nhưng lão Liễu đến nghe cũng chẳng thèm nghe!
Cuối cùng bà ta tìm đến Liễu Trung Đường, bảo Liễu Trung Đường với con trai bà ta đi làm xét nghiệm huyết thống.
Chú cháu cũng có thể xét nghiệm quan hệ huyết thống, chắc chắn là không giống quan hệ cha con, nhưng cũng đủ để khẳng định, đứa bé là con lão Liễu!
Liễu Trung Đường vốn định đích thân đi nói với lão Liễu.
Kết quả lão Liễu lại bị Liễu Chí giết chết!
Cuộc đời của lão Liễu quá tức tưởi, đến trước lúc chết, vẫn cứ tưởng bị đàn bà phản bội, đến đứa nối dõi cũng không có.
Nhưng trên thực tế, lão có người nối dõi!
Chỉ tiếc là, cho đến tận lúc chết, lão vẫn chưa từng được gặp mặt con trai một lần, cũng chẳng làm lành được với người đàn bà kia...
Món tiền mà lão Liễu để lại kia, lẽ đương nhiên phải thuộc về đứa con trai và bà vợ không danh không phận kia của lão.
Quan hệ giữa Lưu Văn Tam với lão Liễu thân như thế.
Cho dù lão không biết Liễu Trung Đường nói những gì, nhưng chắc cũng đoán được là có liên quan đến lão Liễu, lão nhắc nhở tôi cũng rất bình thường.
Tôi trịnh trọng gật đầu với Hà Thái Nhi: “Dì Hà, dì giúp cháu cảm ơn lời nhắc của chú Văn Tam, đợi về thôn, cháu sẽ đi giải quyết chuyện này!”
Rời khỏi đập Giang Đê, chúng tôi chia tay Hà Thái Nhi.
Cố Nhược Lâm cùng tôi bắt xe đến bệnh viện, kiểm tra cánh tay, vết thương vừa mới lành, lại có dấu hiệu nứt xương, bác sĩ không ý kiến gì lập tức chuẩn bị bó thạch cao cho tôi!
Mặt tôi như đưa đám, ý nói là không cần thiết phải bó thạch cao, tôi cẩn thận chút không dùng đến tay là được.
Kết quả vị bác sĩ đó nói đợi bó thạch cao cho tôi xong, tôi cũng chẳng dùng đến tay được!
Ông ta lần đầu tiên gặp loại bệnh nhân như tôi, gãy tay vừa mới chữa khỏi, mới xuất viện được một tối đã lại sắp gãy!
Chuyện này tôi chẳng có cách gì giải thích.
Cho dù có nói bác sĩ cũng chẳng tin!
Quan trọng là Cố Nhược Lâm đứng cạnh cũng gật đầu lia lịa, nói với bác sĩ là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền