ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 97. . ĂN MÀY CHÓ CHẾT

Chương 96. ĂN MÀY CHÓ CHẾT

[[Tác giả: La Kiều Sâm ------ Dịch: Phong Lăng]]

Lờ mờ ẩn hiện, đầu trâu hướng thẳng về phía khu nhà chính nhà họ Cố.

Từ đầu tới cuối, tôi vẫn chưa thể hiểu thấu đáo nội dung của Trạch kinh, cũng chẳng biết ở trong đó có nói gì không, chuẩn bị nghiên cứu kỹ lại.

Trước đây khu nhà chính này của nhà họ Cố, chắc chắn là dùng để canh chừng mạch nước ngầm của núi Nội Dương.

Con trâu sắt và cái cửa cống đó không tự nhiên mà xuất hiện.

Mà là có kẻ muốn cắt đứt long mạch của núi Nội Dương!

Trong Trạch kinh cũng có một chương về điều này, không biết ông nội tôi đóng vai trò gì trong đó!

Hoặc là, có thể biết được một ít chi tiết từ bà nội tôi.

Tôi đã bắt đầu suy tính, xem có nên gọi điện thoại cho bà nội hay không.

Dù gì tôi mà không liên lạc với bà nội, thì có khi cái điện thoại người già của bà cũng chỉ để làm cảnh.

Bà nội cũng chẳng bao giờ chủ động liên lạc với tôi!

Nói không chừng đúng là phải đợi đến lúc bố tôi cắt âm xong, chúng tôi mới gặp mặt nói chuyện được với nhau.

Chẳng mấy chốc, Cố Nhược Lâm đã vẫy được xe.

Lên xe xong, liền đi thẳng tới quán ăn đồ sông ở bên bờ sông Dương.

Tới nơi, cũng chỉ mới tầm hơn hai giờ.

Hà Thái Nhi đã bận bịu ở trong quán, Lưu Văn Tam ngồi ở một chiếc bàn bên ngoài quán, đang nhâm nhi uống rượu.

Nhìn thấy chúng tôi, Lưu Văn Tam tỏ ra khá bất ngờ.

“Thập Lục, chú còn tưởng phải đợi đến tối mày mới đưa Cố tiểu thư tới, chậc chậc, cái tay này của mày, lại gãy rồi à?”

Tôi: “.....”

Cố Nhược Lâm lập tức xoa dịu bầu không khí vừa bị Lưu Văn Tam làm cho ngượng ngùng, khẽ nói một câu: “Lưu tiên sinh, giờ cháu đã không còn là đại tiểu thư của nhà họ Cố nữa rồi, chú cứ gọi cháu là Nhược Lâm đi.”

Lưu Văn Tam gật đầu, ánh mắt rõ vẻ vừa ý.

“Rồi, Nhược Lâm, mày theo bọn chú về thôn Liễu Hà một thời gian, cũng có thể cùng với Thập Lục tìm hiểu lẫn nhau, sau này còn phải nhờ mày khuyên nó tý.”

“Cái tính này của nó không được, làm cái nghề này của bọn chú tốt nhất đánh cược ít thôi, bởi vì một khi đã thua, là mất mạng.”

Lúc này tôi mới phản ứng lại.

Ý tứ trong lời nói của Lưu Văn Tam, là bất mãn với việc tôi nhảy sông Dương đêm qua đấy.

Tôi cũng chẳng giải thích gì thêm, bây giờ Trần mù không việc gì nữa, tôi cũng vẫn còn sống.

Kể cả là quá trình có nguy hiểm một chút, nhưng kết quả cuối cùng vẫn coi là tốt.

Còn với câu nói của lão, tôi cũng thừa nhận.

Ăn bát cơm này, không phải cần ít đánh cược, mà tốt nhất là không đánh cược....

Chỉ là có những chuyện, đã đến nước đó rồi, tôi cũng khó mà khống chế bản thân được.

Nói cách khác, nếu lúc đó là Lưu Văn Tam đang giãy giụa dưới sông, tôi nhất định cũng sẽ nhảy xuống!

Lúc này vẫn còn sớm, cũng chẳng cần phải đợi đến tối mới đi nữa.

Hà Thái Nhi sắp xếp bàn giao công việc với đầu bếp và nhân viên dưới quyền của quán đồ sông xong, xách túi to túi bé, bước ra ngoài.

Cố Nhược Lâm không có xe, Hà Thái Nhi cũng không có, chỉ còn cách gọi xe.

Lúc này Cố Nhược Lâm lại đi giúp Hà Thái Nhi xách túi, tôi cũng đang định qua giúp, thì Lưu Văn Tam túm lấy tay tôi, lắc lắc đầu, bảo tôi chẳng biết ý gì cả.

“Hả? Chú Văn Tam, ý chú là gì?” Tôi không hiểu, hỏi.

Lưu Văn Tam

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip