Chương 102: Mộ Tuyết Mỉm Cười Thiện Ý
An Ngữ gọi không ít người tới, lúc này bọn hắn đang dùng tay giữ chặt thân thể con Côn kia.
Chủ yếu là do quá lớn, khó có thể vây khốn hoàn toàn.
Mà lúc bọn hắn còn đang bày trận pháp, Vũ Quý đột nhiên nói:
“Nó sắp tỉnh lại rồi.”
Lần này phần lớn người bắt đầu rút lui.
Sau khi người của Lục gia lùi về đằng sau một khoảng, con Côn quả nhiên bắt đầu chuyển động, nó giật giật cái đuôi, sóng lớn theo đó cuồn cuộn dâng lên.
Đến khi những người xung quanh không thể lùi lại được nữa, con Côn đột nhiên há miệng ra.
An Ngữ kinh hãi:
“Mau phòng ngự, cẩn thận nó công kích.”
Con Côn lớn như vậy, mặc dù không biết nó mạnh bao nhiêu, nhưng bọn hắn chắc chắn không thể chống cự được.
Cũng may trong số bọn hắn ở đây còn có một vài cường giả, tuy là đánh không lại nhưng cũng không phải không có chút năng lực đánh trả nào.
Chỉ là rất nhanh sau đó bọn hắn liền phát hiện con Côn này không phải là muốn công kích, mà là đang không ngừng nôn ra một đống người.
“Như vậy là kỳ ngộ đã kết thúc rồi?” An Ngữ suy đoán, sau đó nói với Hoa Quý và Vũ Quý:
“Cảm nhận thử xem có thể thấy được Đông Phương Tiểu thư và Thiếu gia, không, đừng đi tìm Thiếu gia, nhìn xem xem có Chân Võ và Chân Linh ở đó không.”
Hoa Quý và Vũ Quý chưa từng gặp qua Lục Thủy, có thể sẽ cảm nhận sai, về phần Đông Phương Trà Trà ít nhất còn có vài hàng mẫu mang khí tức của nàng.
Nhưng mà Lục Thủy thì không có
Cho nên cảm nhận Chân Võ Chân Linh là thích hợp nhất.
Theo số người liên tục bay ra tăng lên, xung quanh bắt đầu dần loạn lên.
Còn có một vài người vẫn đặt ánh mắt ở trên thân con Côn to lớn kia, phải biết rằng nếu đoạt được nó, thì sẽ có thể đoạt được càng nhiều thứ hơn.
Nhưng người của Lục gia cũng không có ý định này, mục đích của bọn hắn chỉ là tìm người.
Tuyệt đối sẽ không đi kiếm thêm phiền phức cho mình.
Bây giờ quan trọng nhất là tìm được Đại Thiếu gia của Lục gia.
Việc gì cũng không quan trọng bằng việc này.
Khi số người đi ra ít dần đi, Hoa Quý bỗng lên tiếng:
“Hình như có khí tức của Đông Phương Tiểu thư.”
“Vị trí.” An Ngữ lập tức hỏi.
Sau khi có được vị trí rồi, nàng lập tức phái người tới đó, rồi lại tiếp tục chờ đợi.
Đông Phương Trà Trà đã không có việc gì, vậy Thiếu gia của bọn họ hẳn là cũng không có việc gì.
Chỉ là đợi một lúc lâu sau, đến tận khi Côn ngậm miệng lại, An Ngữ cũng không đợi được tin tức gì từ Hoa Quý và Vũ Quý.
Lúc này con Côn kia đã lật mình lại, cuối cùng biến mất trong nước, con Côn to như vậy, một người bình thường căn bản không thể ngăn cản được.
Côn muốn đi, ở đây không có người nào có đủ năng lực để giữ nó lại.
Cho đến tận lúc Côn rời đi, Hoa Quý mới mở miệng nói:
“Không có, chúng ta đều đã cố, nhưng không cảm giác được gì.”
An Ngữ trầm mặc một lát, sau đó nói:
“Ta sẽ nói với Tộc trưởng.”
Lục Thủy không ở bên trong thân thể Côn, điều này cho thấy, khả năng là Thiếu gia không bị mất tích vì chuyện này.
Chờ thu xếp tốt cho Đông Phương Trà Trà và Hương Dụ xong, An Ngữ mới gọi điện thoại báo cáo cho Tộc trưởng.
Nhưng khiến cho An Ngữ kinh ngạc chính là, Tộc trưởng thế mà lại không thèm để ý gì:
“Không tìm thấy thì không cần tìm, trả đứa nhỏ của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền