ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh

Chương 103. Để Cho Lục Thủy Phách Lối Thêm Ba Năm?

Chương 103: Để Cho Lục Thủy Phách Lối Thêm Ba Năm?

Đại dương mênh mông bao la, Côn đang thong thả du động trên mặt nước.

Mà ở trên thân nó có ba người đang đứng.

“Thiếu gia, thứ này là Côn sao?” Chân Võ có suy đoán, nhưng không dám xác định.

Đúng vậy, đứng trên Côn là ba người Lục Thủy.

Lục Thủy cúi đầu nhìn xuống con Côn dưới chân, nói:

“Mặc Vân Tử để thằng nhóc này lại cho ta, nó lại có vẻ như cũng rất nguyện ý, cho nên ta đành để mặc nó như vậy.”

Thằng, thằng nhóc?

Chân Võ và Chân Linh liếc nhìn nhau một cái, Thiếu gia bọn hắn có phải có hiểu nhầm gì với từ thằng nhóc này rồi không?

Nhưng bọn hắn vẫn có chút kiêu ngạo, Linh thú Viễn Cổ Côn, lại là thú cưỡi của Thiếu gia nhà mình?

Mặc kệ là bằng cách gì, đây vốn không phải chuyện mà bất kì người nào có thể làm được.

Ngừng một chút, Chân Võ nói:

“Thiếu gia định lúc nào thì trở về?”

Lục Thủy sờ vào chiếc túi đựng lung ngọc màu tím phía dưới, hắn thật ra rất nóng lòng muốn trở về.

“Từ từ bơi về thôi.” Lục Thủy nói.

Không thể gấp được.

“Thiếu gia định mang Côn về Lục gia?” Chân Linh hỏi.

Nếu như mang về, nàng phải đi dò hỏi một chút xem cách nuôi như thế nào.

“Không mang theo.” Lục Thủy trả lời.

Khi Lục Thủy vừa mới nói ra câu này, Chân Võ Chân Linh bỗng như cảm giác được sự mất mát thất vọng của Côn.

Một loại cảm giác như kiểu bị vứt bỏ ấy.

Lục Thủy đương nhiên cũng cảm giác được, tiếp tục nói:

“Để lại ở vùng hải vực này đi, khi ra ngoài có thể sẽ cần, đến lúc đó có thể lập tức gọi nó đến.”

Nghe thấy mình vẫn còn hữu dụng, Côn liền cảm thấy hơi hơi hào hứng, không bị vứt bỏ là tốt rồi.

Chân Võ Chân Linh cảm giác con Côn này cũng thật khó khăn, giờ mới thấy nó đúng thật như một đứa nhóc vậy.

Lục Thủy đương nhiên không thể mang Côn về, mặc dù Côn có thể thu nhỏ, hắn cũng có thể giúp nó giấu đi khí tức.

Nhưng cũng chỉ giấu giếm được người khác, chứ không gạt Mộ Tuyết được.

Hiện tại Mộ Tuyết thế nhưng còn đang cố gắng xoát độ hảo cảm với hắn, nếu như bị Mộ Tuyết phát hiện được, còn xoát hảo cảm nữa sao?

Không, đến lúc đó hắn chính là đã trực tiếp xoát đầy điểm thù hận của Mộ Tuyết.

‘Nhắc đến mới nhớ, nhiều ngày như vậy, Mộ Tuyết hẳn là cũng đã trở về.’ Lục Thủy nghĩ thầm trong lòng.

Bây giờ lại càng muốn trở về sớm một chút, đến chỗ Mộ Tuyết tiếp tục xoát độ hận thù.

Dáng vẻ giận mà không dám nói gì của Mộ Tuyết, thật sự rất đẹp mắt.

--- ---

Mộ Tuyết ngồi ngay ngắn trong phòng, nàng đang tự hỏi làm sao để tới gần Lục Thủy, làm sao để nhắc nhở hắn mua cho nàng một chiếc điện thoại.

Sau đó Mộ Tuyết nhìn tay của mình một chút, bắt đắc dĩ nói:

‘Nhưng mà ngay cả tay cũng chưa từng nắm, chưa gì đã tặng quà như vậy có phải hơi nhanh không?’

Mộ Tuyết cảm thấy siêu phiền phức, ở kiếp trước nàng cũng không cần phải để ý những thứ này.

Hai người bọn họ từ lúc bắt đầu quen biết đã là vợ chồng, làm cái gì cũng không tính là quá phận.

Ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu gặp, tìm cảm nóng lên siêu cấp nhanh.

Nào giống như hiện tại, mình mới chỉ là vị hôn thê của người ta.

Chỉ là vị hôn thê như thế, đây còn không phải là để cho Lục Thủy phách lối thêm ba năm nữa à?

Mộ Tuyết cảm thấy mình quá thua thiệt, nếu mà trùng sinh vào hai ngày trước

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip