Chương 104: Đông Phương Hạo Nguyệt Là Lục Thủy?
Ở trong sân, Đông Phương Lê Âm nhìn Hương Dụ đang bất an cúi đầu phía trước, không nói gì.
Thật ra Trà Trà là do nàng gọi tới, Nhị Trưởng lão lúc đó đáng nhẽ là nên tìm nàng.
Nhưng xét thấy nàng chỉ là một đứa con gái yếu ớt, Nhị Trưởng lão sẽ không động thủ.
Cuối cùng chồng nàng vẫn là người phải gánh chịu tất cả.
Mà chồng nàng thì đương nhiên sẽ không trách tội nàng, chàng cuối cùng lại quay mũi nhọn về phía ca ca của nàng là Đông Phương Dạ Minh, cũng chính là cha của Trà Trà.
Nàng cũng rất khó chịu.
Anh của nàng dường như đánh không lại chồng nàng.
Thảm thực sự.
Thôi kệ, cứ coi như không biết đi.
Nhưng khi nghe thấy Đông Phương Trà Trà nói thầm, Đông Phương Lê Âm ngược lại rất tò mò.
Nàng nhìn Hương Dụ, hỏi:
“Đông Phương đệ đệ?”
Hương Dụ lập tức trả lời:
“Là Đông Phương Hạo Nguyệt, chúng ta ở bên ngoài gặp được hắn, hắn còn tự xưng là đệ tử của Đạo Tông.
Ta đã kiểm tra danh tự của từng Thiếu gia ở Đông Phương gia, thật sự không có người nào tên như vậy.
Nhưng Trà Trà Tiểu thư lại cứ muốn gọi là Đông Phương đệ đệ.”
“Chuyện trêu chọc Nhị Trưởng lão kia, cũng là do hắn xúi giục?” Đông Phương Lê Âm lại hỏi.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hóa ra là Nhị Trưởng lão của Lục gia, Hương Dụ có nằm mơ cũng không ngờ rằng đối phương thế mà lại là Nhị Trưởng lão của Lục gia.
Vị này, đừng nói tới các nàng, ngay cả toàn bộ Đông Phương gia cũng không dám đắc tội.
Cũng may đây là Trà Trà Tiểu thư, nếu đổi thành người khác, thì hình phạt sẽ không chỉ có như vậy.
Hồi tưởng lại... nghĩ thôi cũng đã thấy đáng sợ.
“Ta không rõ lắm, nhưng mà Đông Phương Hạo Nguyệt có nói là, lúc tới Lục gia nếu thấy một cô bé đến thì ta đừng có nói gì cả, để tự Trà Trà Tiểu thư nói chuyện là được rồi.
Là lỗi của ta, ta không nên tin người như thế.” Hương Dụ đã sợ đến mức muốn quỳ xuống.
Đông Phương Lê Âm nhăn mày lại, chuyện này không bình thường.
Người này thế mà lại biết tình huống của Nhị Trưởng lão nhà bọn họ.
Hơn nữa làm sao lại chắc chắn rằng Nhị Trưởng lão nhất định sẽ đáp lời?
Trùng hợp?
Vận khí của đứa nhỏ Trà Trà kia cũng thật kém.
Nhưng người này vẫn nên đề phòng một chút thì hơn.
Mục đích của hắn là gì?
Mượn đao giết người?
Trên lý thuyết, đắc tội với Nhị Trưởng lão của một gia tộc, đây thật sự là chuyện không thể làm.
“Ngươi còn nhớ hắn ta trông như thế nào không?” Đông Phương Lê Âm hỏi.
Hương Dụ gật đầu.
“Ngươi vẽ ra đi, người kia không biết có mục đích gì, không cẩn thận đề phòng, nói không chừng sẽ mang đến nguy cơ khó lường.” Đông Phương Lê Âm nói.
Hương Dụ không dám không nghe theo, cuối cùng nhỏ giọng hỏi một câu:
“Còn Trà Trà Tiểu thư thì sao?”
“Cứ để nó đứng đấy cho ta.” Đông Phương Lê Âm nói.
Hương Dụ không dám nói gì nữa.
Nhưng nàng thật sự không hiểu tại sao Đông Phương Hạo Nguyệt lại làm như thế, tuy lời nói của hắn lúc đó nói không có chủ đích gì thì cũng không phải, nhưng nói bọn hắn có ác ý với các nàng thì cũng không đúng lắm.
Chẳng lẽ là muốn tạo ra mâu thuẫn giữa Đông Phương gia với Lục gia?
Việc này căn bản là không cần thiết, Đông Phương gia làm sao có thể chọc vào Lục gia được chứ.
Nàng trước tiên phải nghĩ cách vẽ lại được Đông Phương Hạo Nguyệt đã, hy vọng là có thể có manh mối.
--- ---
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền