ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh

Chương 73. Thái Dương Chi Tử

Chương 73: Thái Dương Chi Tử

Cuối cùng Mộ Uyên nhìn Mộ Giản, nói:

“Lão Tam, Mộ Tuyết là con cái nhà ngươi, chuyện này ngươi ra quyết định đi.”

Lục Cổ nhìn về phía Mộ Giản, vị này tất nhiên hắn có biết.

Mộ Giản nhìn Lục Cổ, lại nhìn Mộ Tuyết ở bên dưới, nói:

"Đây là chuyện tốt, tất nhiên ta sẽ không từ chối, nhưng không biết đứa nhỏ này có đồng ý hay không."

Mộ Tuyết lập tức nói:

“Mộ Tuyết nghe phụ thân.”

Ý tứ chính là nàng cũng không có ý kiến.

Lúc này Mộ Uyên lên tiếng:

“Đã như vậy, Lục huynh dự định lúc nào trở về?”

“Nhị trưởng lão tương đối gấp, cho nên phải trở về trong hôm nay, không thể bồi tiếp Mộ huynh uống mấy chén, đúng là đáng tiếc.” Lục Cổ có chút tiếc hận.

Đối với chuyện này, đương nhiên Mộ Uyên sẽ không trách tội.

Sau đó Mộ Uyên liền để Mộ Tuyết trở về thu thập một chút, thu thập xong sẽ xuất phát.

Tất nhiên Mộ Tuyết không có ý kiến gì.

—— ——

Rời khỏi đại sảnh, Mộ Tuyết cảm thấy có chút kinh ngạc, chẳng những mình không bị từ hôn, mà lại không cần kiếm cớ để đi gặp Lục Thủy.

Mặc dù không biết mấy vị Trưởng lão kia nghĩ thế nào, nhưng đối với nàng thì đây là một chuyện tốt.

“Có thể gặp Lục Thủy.” Mộ Tuyết thầm nói với nhỏ với âm lượng mà chỉ bản thân nghe được.

Rất nhanh nàng đã trở về gian phòng của mình.

Nàng cần phải thu thập chút đồ, nhưng đồ đạc của nàng cũng chỉ có quần áo mà thôi.

Mộ Tuyết quay đầu nhìn về phía tấm gương, nàng nhìn quần áo mình đang mặc rồi tự nói:

“Ta có nên đổi một bộ quần áo đẹp đẽ hay không?”

“Vậy thì nên đổi quần áo gì mới tốt đây?”

“Nếu không thì mặc ngắn một chút, lộ chân ra cho Lục Thủy nhìn?”

Nghĩ tới đây Mộ Tuyết liền trực tiếp lắc đầu.

“Không thể, mặc không quen, mặc không được.”

“Thế thì lộ bờ vai cho Lục Thủy nhìn? Chắc chắn hắn rất ưa thích, nhìn không thể rời mắt.”

Mộ Tuyết tưởng tượng hình ảnh này, sau đó bụm mặt nói:

“Sao lại giống như ta đang câu dẫn Lục Thủy vậy? Mà ta cũng không có loại quần áo này.”

Quần áo của nàng đẹp thì đẹp thật, nhưng đều là do trong tộc chuẩn bị, bình thường vẫn tương đối bảo thủ.

Đương nhiên, nàng cũng thích những quần áo này.

Cái này thiếu vải, cái kia thiếu vải, nàng mặc không quen.

Trừ khi Lục Thủy bắt nàng mặc để ngắm.

Nếu Lục Thủy ưa thích thì nàng đều sẽ mặc, nhưng chỉ có thể ở trong phòng.

Cuối cùng Mộ Tuyết quyết định mặc váy tiên, Lục Thủy chắc chắn sẽ thích.

Sau đó Mộ Tuyết lộ ra một nụ cười xán lạn với bản thân trong gương.

Mộ Tuyết vẫn nhớ một chuyện, đó chính là Lục Thủy vẫn luôn lẩm bẩm, nói ngày kết hôn mình không hề nhìn hắn, cũng không mỉm cười với hắn.

Hắn cảm thấy đáng tiếc.

Thế nhưng khi đó nàng chưa từng gặp qua Lục Thủy, càng chưa từng nói chuyện qua.

Làm sao nàng có thể nhìn hắn, mỉm cười?

Từ nhỏ nàng đã ở trong nhà, thậm chí không biết làm sao để cười.

Chuyện này là do Lục Thủy nói với nàng vào lúc tình yêu đang cuồng nhiệt, còn để nàng mặc lại một lần, sau đó mỉm cười với hắn.

Đêm hôm đó nàng từ chối.

Nhưng sáng ngày thứ hai nàng dậy sớm hơn Lục Thủy, sau đó mặc váy đỏ vào, trong nháy mắt khi Lục Thủy tỉnh lại, nàng nở nụ cười hạnh phúc nhất với Lục Thủy.

Lục Thủy, sợ ngây người.

Sau đó nàng đi thay quần áo, nàng vẫn còn nhớ rõ lời nói lúc đó của Lục Thủy: Không tính, lần này không tính, ta mới vừa tỉnh ngủ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip