ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh

Chương 74. Mẹ, Ngài Quá Đáng!

Chương 74: Mẹ, Ngài Quá Đáng!

Mặc dù Lục Thủy cảm thấy không bình thường, nhưng cụ thể ra sao thì lại không nghĩ ra.

Nhưng cũng không có gì phải nghĩ, đợi đến khi đối phương tới, bắt lại hỏi là được.

Ngừng lại, Lục Thủy hỏi:

“Thứ tự hắn khiêu chiến ra sao?”

“Tạm thời còn chưa thăm dò được, mà nếu hắn thất bại giữa đường thì sẽ không đến Lục gia nữa.” Chân Võ nói.

Nếu như lúc trước thì hắn còn lo lắng, nhưng bây giờ lại không giống.

Nếu như đối phương thật sự đến khiêu chiến Thiếu gia của bọn họ, chắc chắn có chết cũng không biết chết như thế nào.

Thật sự Chân Võ rất muốn xem thử, tư thái một trận chiến phong thần của thiếu gia.

Không lên tiếng thì thôi, một khi lên tiếng sẽ kinh thiên động địa.

Nhưng lại cảm thấy có chút treo, thiếu gia đi ra ngoài chưa bao giờ dùng tên của mình.

Lục Thủy gật đầu, hắn chỉ có thể chờ đợi Chân Võ thăm dò ra rồi nói tiếp.

Những chuyện này hắn không vội, chuyện ngày mai mới khẩn cấp nhất.

Đọc sách thôi.

—— ——

Hôm sau.

Lục Thủy xuống xe lửa, cả đêm hôm qua hắn không ngủ, một mực xem Thiên Địa Trận Văn đến sáng.

Muốn trở về nói chuyện hôn ước với ba đại lão, tất nhiên cần phải có chút thực lực.

Đi ra khỏi nhà ga, Lục Thủy liền thấy trận pháp của Thu Vân tiểu trấn còn đang vận hành, hơn nữa còn có một số người đang quan sát cái gì đó.

Lục Thủy có chút kinh ngạc:

“Đã lâu như vậy mà bệnh dịch còn chưa qua?”

“Kỳ thật đã qua rồi, nhưng vì an toàn nên tộc trưởng lệnh cho mọi người kiểm tra thêm.” Chân Võ giải thích.

Chuyện này hắn đã biết được trước khi trở về.

Lúc này có một người phụ nữ đi về phía Lục Thủy, là An Ngữ.

“Thiếu gia, phu nhân báo ngài trở về nhanh.”

Ngừng một chút, An Ngữ nói với vẻ biết ơn:

“Lúc ở thảo nguyên Hoang Vu, đa tạ Thiếu gia cứu viện.”

Lục Thủy hơi kinh ngạc, người này biết được Đông Phương Hạo Nguyệt là hắn?

Nhưng hắn không quan tâm lắm, có thể là do Chân Võ gọi điện thoại.

Dù sao Chân Võ vẫn luôn ở cùng với hắn.

Đương nhiên, coi như đối phương biết cũng không quan trọng.

“Mẹ ta còn nói gì không?” Lục Thủy hỏi.

“Phu nhân nói nàng không thể xuống núi tiếp Thiếu gia, bây giờ đang ở cửa chính Lục gia đợi ngài.” An Ngữ nói.

Lục Thủy phất tay, ý là nếu An Ngữ không có việc gì thì có thể rời đi.

Sau đó An Ngữ cáo lui.

“Mẹ đột nhiên nghênh đón ta? Việc này có chút cổ quái, làm cho người ta có chút lo sợ.” Trong lòng Lục Thủy thầm nghĩ.

Không có được câu trả lời, Lục Thủy cũng chỉ có thể cất bước đi về phía Lục gia.

Nhưng lúc đang đi trên đường phố, đột nhiên có một tiểu nữ hài ngã xuống ngay trước mặt hắn.

Sau đó hắn nhìn thấy gương mặt tiểu nữ hài này đang mếu máo, có vẻ như muốn khóc.

“Ngươi cản đường ta.” Lục Thủy nhìn tiểu nữ hài, bình thản nói.

Tiểu nữ hài nằm rạp trên mặt đất ngẩng đầu nhìn Lục Thủy, dáng vẻ có chút sợ sệt.

“Chân Linh.” Lục Thủy nói.

Chân Linh trả lời, tất nhiên nàng biết Lục Thủy muốn mình loại bỏ chướng ngại vật trên đường.

Nàng lập tức đi đến bên người tiểu nữ hài, sau đó bế lên rồi nhẹ nhàng đặt sang một bên, còn hỗ trợ vỗ sạch bụi trên người đối phương.

Lúc này liền có ông lão chạy đến, hắn che trước người tiểu nữ hài, sau đó không ngừng xin lỗi.

“Thật sự xin lỗi, thật sự xin lỗi, gây rắc rối cho mọi người rồi, thật sự rất xin lỗi!”

Lục Thủy nhìn ông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip