Chương 95: Luôn Có Điêu Dân Muốn Hại Trẫm
Kiếm Khởi mang kiếm nhìn vị trí trung tâm, trên người hắn lúc này còn có một con khỉ nhỏ.
Hình như con khỉ này cảm nhận được đạo uẩn xung quanh, lại rơi vào trạng thái tu luyện khó hiểu.
Kiếm Khởi nhìn con khỉ một chút, cuối cùng lắc đầu nói:
"Nếu truyền thừa Đạo Tàng có ích với ngươi, ta sẽ đưa ngươi lên đỉnh núi.
Chờ sau khi ngươi có năng lực tự vệ, ta sẽ đưa ngươi rời đi."
Con khỉ giật giật lỗ tai, tựa như nghe được giọng Kiếm Khởi.
Kiếm Khởi cũng không thèm để ý, hắn tu kiếm, hỏi là có lòng.
Hắn không cần chiếm linh vật gì cả, cũng không cần được Đạo Tàng truyền thừa, đối với hắn mà nói trong lòng có kiếm, trong tay có kiếm, chính là truyền thừa quan trọng nhất.
Giống như sư phụ hắn từng nói, khi hắn còn sống, phải tu kiếm trước.
Nghĩ như vậy, Kiếm Khởi bước về phía trung tâm, trên người hắn mang theo kiếm ý, mỗi lần tiến bước kiếm ý lại sâu một phần.
Hắn sắp đạt tới tam giai đỉnh phong, tứ giai đã không còn xa vời.
Ra ngoài một chuyến, hắn có được những cơ duyên khó tưởng tượng trong những năm này.
Gặp được Đông Phương Hạo Nguyệt, là cơ duyên sâu sắc nhất.
————
Kiều Càn lúc này cũng ở trong rừng cây.
Hắn đi ra ngoài cùng một số người trong gia tộc.
Chủ yếu là đi xem Lưu Hỏa đại chiến cùng Thái Dương Chi Tử.
Xem xong họ, cũng định trở về, đáng tiếc là lại rơi xuống nơi nào không biết.
Ở nghe được chỗ này có truyền thừa Đạo Tàng, đám người muội muội hắn hưng phấn hẳn lên.
Nhưng rất nhanh tất cả mọi người đều đặt ánh mắt ở trên người hắn, mọi người đều biết hắn là người cụt tay, tu vi giảm cùng hắn là một phiền toái.
Cuối cùng Kiều Càn gượng gạo nói:
"Các ngươi đi đi, ta ở nơi này chờ các ngươi."
Kiều Thiến nói:
"Ca, ca thật sự không sao chứ?"
Kiều Càn gật đầu, cười nói:
"Có thể có vấn đề gì? Nơi này lại không có thú dữ, ta cũng không có gì để cướp."
Quả thực hắn không có thứ gì có thể bị cướp, hắn đã tàn phế, dĩ nhiên là bị bỏ qua.
Bây giờ những người này chịu mang theo hắn, vốn dĩ là vì muội muội hắn.
Muội muội hắn còn tốt.
Những người khác tránh hắn còn không kịp.
Trước kia Lục đại thiếu gia cũng là phế vật như vậy, sao hắn ta vui được trong tình cảnh đó?
Đại khái là hắn vẫn có người nhà cưng chiều.
"Ca cẩn thận chút, chúng ta đi vào."
Cuối cùng Kiều Càn bị giữ lại, muội muội để lại cho hắn một món pháp bảo, ít nhiều cũng có cái dùng.
Chờ sau khi tất cả mọi người đều rời đi, Kiều Càn liền sờ cánh tay đã mất, cuối cùng than thở một tiếng, nói:
"Cuộc sống kiểu này không dễ chút nào."
Nhưng chỉ có như vậy, những người này mới không hỏi tới chuyện Thiên Trì Hà, chỉ có như vậy hắn mới có thể hoàn toàn không nói ra cái tên Lục Thủy.
Cuối cùng Kiều Càn đổi đường, đi đến trung tâm.
Khuynh Thiên Minh Thần Quyết lúc này điên cuồng vận chuyển, thực lực của hắn đã giảm sút, nhưng là hắn biết, dưới sự giúp đỡ của Khuynh Thiên Minh Thần Quyết, hắn sẽ có ngày phá kém thành bướm.
Ngày đó hắn có thể nổi danh chứ?
Nhưng là hắn sẽ trấn áp ngày đó, Lục Thủy không nổi danh thiên hạ, không ở trong mắt người đời, Kiều Càn cũng không dám xuất đầu.
————
Hồi lâu sau, nhóm người Đông Phương Trà Trà đi tới dưới chân núi, bọn họ phát hiện nơi này có rất nhiều đường lên núi.
"Tiểu thư Trà Trà, người không đi lên ư?"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền