Chương 96: Thiên Kiêu Số Một Đương Thời
Lục Thủy không để ý, nếu không phải là Mộ Tuyết muốn giở trò xấu đối với hắn thì cũng không có gì đáng kể, ngay đến chuyện mẹ hắn muốn giáo huấn hắn hắn cũng không sợ.
Dù sao thì mẹ hắn cũng rất ít khi giáo huấn gì hắn, chỉ là sẽ chọc ghẹo.
Còn có chút không đáng tin.
Chậc, nghĩ như vậy lại cảm thấy đường đường chính chính dạy dỗ còn tốt hơn.
Lúc này Lục Thủy thấy người kia đã đi lên trên, chỉ là người đó càng lên cao, áp lực càng lớn.
Chờ đến khi đi được khoảng mười mấy bậc thang, đạo uẩn kia đã như một ngọn núi đè trên người người đó.
Mắt trần cũng có thể nhìn thấy.
‘Đến cực hạn rồi, còn cố đi nữa thì kiểu gì cũng gục.’ Lục Thủy nhìn thân hình kia im lặng tự nói.
Người kia quả nhiên ngừng lại.
“Quá kém cỏi.” Một tiếng nói từ trên núi đột nhiên vang lên.
Lúc này, Lục Thủy nhìn thấy lại có người bước lên, bước rất nhanh, vài giây sau đã vượt lên trước người kia.
Lúc y vượt qua người kia, còn thuận tiện khinh miệt một câu:
“Tầm thường như ngươi mà cũng nghĩ đến chuyện thu hoạch đạo tàng truyền thừa ư?
Đây là đạo sơn mà ngươi lại dùng tu vi đối kháng, áp chế duệ giải lộn xộn, ngay cả ẩn dật đạo lý cũng không hiểu sao. (?)”
Bị nói như vậy, người kia có chút tức giận nhìn hắn.
Chỉ là bản thân còn chưa mở miệng thì đối phương đã nói tiếp, mà câu nói tiếp theo của đối phương cũng khiến cho người này hoàn toàn không dám mở miệng nữa:
“Đạo tàng ở núi này chắc chắn sẽ thuộc về Lưu Hỏa Ẩn Thiên tông ta.”
Nói xong, người này liền một đường đi lên trên.
Nghe được câu nói này, rất nhiều người đều bị chấn kinh, đồng thời cũng nhụt chí.
Lưu Hỏa là ai chứ?
Là người được công nhận là thiên kiêu số một, trong số những người cùng thế hệ, không ai có thể sánh được.
Hiện tại hắn đã muốn đạo tàng này, khả năng thật sự không có người nào có thể cướp được.
Rất nhiều người đều cảm thấy tiếc nuối, thanh danh gần đây của Lưu Hỏa quá lớn, cứ như là nhân vật chính của thời đại ấy.
“Lại nói nơi này cũng không phải nơi mà những người cùng thế hệ sẽ đấu đá gì đó, chắc là sẽ không có tiền bối nào xuất hiện đâu?”
“Thế nhưng Lưu Hỏa chính là thiên kiêu trong đám người ngang tuổi chúng ta, tiềm lực hẳn là vô hạn chứ?”
“Nhỡ đâu chỉ là phù dung sớm nở tối tàn thì sao? Trước kia cũng không phải chưa từng xảy ra loại chuyện này, lúc đầu là thiên chi kiêu tử tung hoành khắp chốn, kết cục lại trở thành một tên vô danh tiểu tốt không ai biết đến cũng không phải chuyện hiếm lạ gì.
Huống hồ đạo tàng là chọn người hữu duyên, không phải thiên kiêu.”
Rất nhiều người nghĩ thông suốt xong, bắt đầu lần lượt tiếp tục đi về phía đạo sơn.
Lục Thủy không hề động, chỉ cười cười, im lặng tự nhủ:
‘Cho nên thanh danh của Lưu Hỏa lớn như vậy không chỉ có công của một mình ta, người mà thiên hạ không nhận ra, đều có thể là Lưu Hỏa.’
Lục Thủy không để ý chút nào, chỉ là nhìn “Lưu Hỏa” đang đi trên đạo sơn kia, hắn phát hiện “Lưu Hỏa” này thực ra cũng không đơn giản.
Y thế mà còn biết chiếm lấy chỗ tốt trước. (bản gốc là “tiên cơ”)
Tiên cơ trong tay, những người khác cũng khó mà vượt qua y.
Quả nhiên, rất nhiều người còn lại đều không đi được bao nhiêu bước, có thể đi đến bậc mười mấy đã là không tệ, mà tên “Lưu Hỏa” kia đã đi tới bậc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền