Chương 49: Đều Là Người Số Khổ
“Đâu có đâu có, cụ ơi cho hỏi ở nước Nam Bình có môn phái nào nổi tiếng không? Ví dụ giống như môn phái của ta chẳng hạn.”
Lý Hỏa Vượng hỏi chuyện mà hắn quan tâm nhất:
"Có! Đương nhiên là có, ở kinh thành Tây có một ngôi chùa hòa thượng, nghe nói Phật trong chùa rất linh nghiệm!"
Chùa hòa thượng? Lý Hỏa Vượng nhớ tới chuyện trước đây Đan Dương Tử đã từng nói qua việc hắn bị hòa thượng đuổi giết, cũng không biết có phải là ngôi chùa này hay không.
Lý Hỏa Vượng đánh dấu điểm này ở trung tâm, cho dù nói thế nào thì những người đối địch với tên súc sinh Đan Dương Tử ăn thịt người kia hẳn đều là người tốt:
"Nhưng mà, tiểu đạo gia à, ngươi là một đạo sĩ không thích hợp đi tới chùa hòa thượng nhỉ?"
Lý Hỏa Vượng cúi đầu nhìn xuống đạo bào trên người. Lời nói của đối phương thực sự đã nhắc nhở hắn, bộ y phục này có nên thay không nhỉ, bản thân thật sự cũng không phải là đạo sĩ:
"Cụ ơi gần đây làm ăn thế nào? Tạm ổn chứ?"
Thấy Lý Hỏa Vượng đang gác chủ đề này sang một bên, Lữ Trạng Nguyên lập tức tiếp lời.
"Hầy, ổn gì chứ, toàn bộ Nam Bình hạn hán vừa qua thì lại bị ngập lụt, mùa màng này dân chúng đều không có tiền, người muốn chi tiền xem kịch lại càng ít hơn nữa, người có tiền có việc tang lễ thì không nỡ mời gánh hát, đều là ăn một bữa thì xong việc, hừ! Thật đúng là bất hiếu mà!"
"Đều sẽ trôi qua thôi, chịu đựng qua mấy năm này là tốt rồi."
"Đúng vậy, phải chịu đựng, cuộc sống này chúng ta luôn phải tìm cách để vượt qua nó, không phải sao?"
"Ta cứ nghĩ rằng nếu mùa màng tốt hơn, ta sẽ ra sức chạy thêm vài trăm chuyến nữa, chờ khi ông già này đã dành dụm đủ tiền, ta sẽ mua một hí lâu thuộc về nhà họ Lữ ta ở thành Tây Kinh, khà khà, như vậy thì khi chết ta cũng có thể nhắm mắt rồi."
“Có hí lâu rồi thì con trai và cháu gái của ta cũng sẽ không cần đi ra ngoài chịu khổ cùng ta, họ có thể an ổn ở nhà đọc sách, nói không chừng qua mấy năm nữa, trên phần tổ mộ của nhà họ Lữ ta cũng bốc khói xanh, thật sự có thể xuất hiện một trạng nguyên đó chứ! Đến lúc đó...khà…khà…khà.”
Lữ Trạng Nguyên cầm tẩu thuốc cười khúc khích.
Lý Hỏa Vượng yên lặng nghe Lữ Trạng Nguyên tha hồ tưởng tượng về tương lai xa xôi, thật ra hắn rất hâm mộ đối phương, nhiều tuổi như vậy rồi nhưng đối phương còn có thể có một mục tiêu để cố gắng nỗ lực.
Dưới sự dẫn dắt của Lý Hỏa Vượng và Lữ Trạng Nguyên, bầu không khí hai bên hòa hoãn hơn rất nhiều.
Chí ít thì Lữ Cử Nhân và Lữ Tú Tài không còn coi đám người Cẩu Oa họ là yêu ma quỷ quái nữa, họ đã biết những người này là người, chỉ là bị bệnh nặng mà thôi.
Bị bệnh thì có cách gì, ai mà không bị bệnh cơ chứ, đều là người số khổ.
Khi họ đến Ngũ Lý Cương, La Quyên Hoa đã quen thuộc đến nỗi để cho Bạch Linh Miểu bế con gái mình.
Đứng trên bãi đất bằng phơi đầy lúa, Lữ Trạng Nguyên nhìn các thôn dân đang bưng bát ăn tối dưới mái hiên:
"Được rồi, Ngũ Lý Cương có rất nhiều người, chúng ta cứ biểu diễn vẽ nồi ở đây đi, gánh hát Lữ mở rương ra! Dựng sân khấu lên!"
Họ muốn hát hí khúc, Lý Hỏa Vượng cũng không định vội vã rời đi, mọi người đều mệt mỏi sau khi đi vội vàng trong thời gian dài như vậy. Vừa hay để
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền