Chương 50: Chỉ Có Thể Xin Ăn Trên Đường
Vấn đề này Lý Hỏa Vượng có thể hỏi nhưng hắn lại không thể trả lời, ngoại trừ những ký ức hỗn loạn thì hắn còn quên mất tuổi tác của mình.
Hắn chỉ có thể miễn cưỡng đoán tuổi của mình từ tướng mạo mình, hẳn đoán mình còn chưa tới ba mươi tuổi.
Lý Hỏa Vượng cố gắng lục tìm trong trí nhớ hỗn loạn của bản thân nhưng vẫn không thu hoạch được gì:
“Lý sư huynh, ngươi làm sao vậy? Ngươi không sao chứ, đừng có dọa ta sợ.”
Nhìn thấy phản ứng này của Lý Hỏa Vượng, vẻ mặt của Bạch Linh Miểu có chút khẩn trương:
“Ta không sao, chỉ là nghĩ lại một vài chuyện mà thôi, mau mau trả lại gương đồng cho người ta đi, người nhà họ Lữ sắp phải dùng để hát hí khúc rồi.”
“Ừm.”
Bạch Linh Miểu ôm gương đồng chạy về phía sau sân khấu đã được dựng lên kia.
“Í~í~~a~~”
Nhìn thấy Lữ Cử Nhân đang luyện giọng ở phía xa xa, Lý Hỏa Vượng tự giễu cười, lại nằm xuống đống rơm:
“Ài...người như ta sống trên đời này thật giống như một trò cười vậy.”
Lúc này trong lòng hắn lại có thêm một mục tiêu đó chính là tìm tuổi của bản thân.
Ban đêm, bầu trời không mây không sao, trăng sáng mọc trên cao chiếu rõ sân khấu đơn sơ bên dưới.
Nghe tin có gánh hát tới, toàn bộ người của Ngũ Lý Cương hầu như đều tới hết.
Đối với những người nông dân bình thường ngoại trừ làm ruộng thì là đi ngủ mà nói, gánh hát hát hí khúc không có bất kỳ giải trí nào nhưng lại có sức hấp dẫn lớn vô cùng.
Gánh hát nhà họ Lữ rất nhỏ, trừ những đứa trẻ một hai tuổi chưa biết nói chuyện thì tổng cộng có sáu người.
Lại phải vừa đàn vừa hát, lại phải trang điểm diễn kịch, vì vậy họ cực kỳ bận rộn. Cho nên, họ chỉ có thể giảm bớt một vài tiết mục.
May mà những người nông dân này cũng không kén chọn, họ ngồi trên chiếc ghế đẩu tự mình mang đến, xem hát hí khúc một cách thích thú.
Lý Hỏa Vượng và những người khác nằm trên đống rơm, nhìn họ hát ê a từ xa. Hắn chưa nghe hí cũng không biết họn họ đang hát vở nào.
Hắn chỉ nhận ra mặt Lữ Trạng Nguyên bị vẽ đen còn dán râu đang cầm đao, ông ấy lớn tuổi như vậy rồi mà còn phải vừa hát vừa múa đao trên sân khấu, xem ra ông ấy rất chăm chỉ.
“Hay!!!”
Tiếng hoan hô reo hò đột nhiên vang lên, khiến Lý Hỏa Vượng bị giật mình một cái.
Hết tiết mục này đến tiết mục khác, cả sân phơi thóc đứng chật kín người, trên sân khấu, người nhà họ Lữ biểu diễn đến mồ hôi nhễ nhại, mặt mũi của khán giả dưới sân khấu đều đỏ bừng, chỉ có một mình Lý Hỏa Vượng là giống như một người quần chúng.
Bất tri bất giác, mặt trăng đã lên đến đỉnh, màn trình diễn của gánh hát nhà họ Lữ cũng sắp đi đến hồi kết.
Đúng lúc này, Lý Hỏa Vượng nhìn thấy con dâu của Lữ Trạng Nguyên ăn mặc rách rưới, trang điểm kỹ càng, vẻ mặt như đưa đám ôm con gái mình, tay xách giỏ rơm lên sân khấu.
"Chú của ta nhẫn tâm đuổi ta đi~~"
"Tựa như một con chim nhạn cô đơn~a..a..a~"
"Giống như cỏ dại bên đường mặc người giẫm lên~a..a"
"Hai mẹ con ta đói rét khốn khó, thật sự không thể chịu đựng nổi ~ thật sự ~ không thể~chịu đựng nổi~~"
"Chỉ có thể xin ăn trên đường~"
Hát đến đây, La Quyên Hoa véo nhẹ vào mông con gái, đứa trẻ hai tuổi lập tức oa oa khóc lớn lên hợp với tình cảnh lúc này.
…
Ngay khi Lý Hỏa Vượng không biết trước mặt mình là bài
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền