Chương 53: Đường Hồ Gia
Chiếc kìm lớn rất dài, dễ dàng chạm tới hai bên móp méo của chiếc chuông đồng, hai người cắn răng dùng sức nhưng chuông đồng vẫn không chút sứt mẻ, kết quả này không nằm ngoài dự đoán lại hợp tình hợp lý.
"Ơ~! Thật kỳ quái, thứ đồ chơi này làm bằng đồng gì mà tại sao lại cứng như vậy?"
Người thợ rèn tò mò uốn cong đốt ngón tay định gõ vào chuông đồng nhưng lại bị Lý Hỏa Vượng ngăn lại.
Thấy hai chiếc kìm giữ lấy chuông đồng, Lý Hỏa Vượng suy nghĩ một hồi, hắn lấy hồ lô nhỏ to bằng nắm tay từ bên hông ra sau đó đổ ra một viên đan dược ra rồi nhét vào miệng của mình.
Đây là viên đan dược mà lúc đầu Đan Dương Tử ban thưởng cho hắn, lần trước khi hắn cứu Dương Na trong viện tâm thần đã ăn một viên, hôm nay lại ăn thêm một viên nữa, vậy chỉ còn lại ba viên.
Vù, một luồng khí nóng lập tức nổ tung từ huyệt đan điền, dâng trào khắp cơ thể Lý Hỏa Vượng.
Hắn hít một hơi thật sâu, nắm lấy một bên kìm kéo mạnh một phát:
“Cả hai người chúng ta còn không thể gỡ ra được, một mình ngươi còn muốn…”
Người thợ rèn vừa mới nói được một nửa thì nghe thấy tiếng két vang lên, chiếc chuông đồng móp mép kia cứ thế lại được nâng lên vững vàng.
Khi người thợ rèn mở to miệng thì chiếc chuông đồng cũng được khôi phục lại trạng thái ban đầu.
“Này, cái này có là gì, để ta nói cho ngươi biết, đạo hạnh của tiểu đạo gia rất cao thâm đó nha.”
Lữ Trạng Nguyên đắc ý khoe khoang với người thợ rèn, tựa như trong lòng ông ấy Lý Hỏa Vượng không gì là không thể, hắn có làm chuyện gì cũng không khiến ông ấy bất ngờ.
Lý Hỏa Vượng rời khỏi thôn, một thân một mình đi vào cánh rừng bên ngoài.
Nhìn chiếc chuông đồng trong tay, trong lòng hắn mang theo một phần mong đợi.
Cảm giác trời đất u ám, đầu óc quay cuồng lập tức xuất hiện theo từng tiếng vang của chuông đồng, lần này Lý Hỏa Vượng không dừng lại, ngược lại hắn còn nghiến răng lắc mạnh hơn.
Hắn cảm thấy mọi thứ xung quanh mình đều quay cuồng, đường cong của những cành cây xung quanh bắt đầu vặn vẹo, rời khỏi vị trí ban đầu, dần dần bắt đầu ngưng tụ lại thành hình.
“Có hy vọng!”
Lúc này tim Lý Hỏa Vượng đập rất nhanh.
Tiếng chuông chói tai vang lên nhưng hồi lâu cũng không thấy Du lão gia xuất hiện trước mặt hắn, chẳng qua là lần này chỉ có một thứ xuất hiện trước mặt hắn.
Du lão gia trông giống như một nhóm những thứ có tần số cao run giật được ghép lại từ những đường cong vặn vẹo, cơ thể bọn chúng hoàn toàn không thể định hình được.
Lý Hỏa Vượng không thể nhìn chằm chằm vào nó quá lâu, hắn cảm thấy nếu mình nhìn chằm chằm quá lâu sẽ khiến nó bị tan ra.
Hắn vừa định mở miệng nói chuyện thì đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, hắn khom người đào một nắm bùn ướt dưới đất lên nhét vào trong miệng.
Vị của bùn rất khó chịu, nhưng hắn vẫn miễn cưỡng mở miệng nói.
"Trước đây ngươi có biết Nhuy Mâu Tà không?"
Hắn muốn hỏi Du lão gia này xem nó có thể hiểu lời hắn nói không, kết quả là cho dù hắn nói cái gì thì sau khi xử lý trong môi trường méo mó này đều biến thành một nhịp điệu vô cùng kỳ lạ.
Bất kể Lý Hỏa Vượng nói gì thì Du lão gia đều đáp lại:
"Điệt Đà Chi."
Điều này khiến cho Lý Hỏa Vượng mừng như điên, có sự giúp đỡ của Du lão gia, sức mạnh của bản thân sẽ tăng lên rất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền