Chương 52: Phụ Ta Một Tay
Nghe Lữ Trạng Nguyên nói còn rất xa mới tới được thành Kiến Nghiệp, nếu nửa đường hết lương thực thì mười mấy người họ cũng không thể gặm vỏ cây được.
Hắn lại với tay vào trong ngực móc ra một sợi dây đỏ quấn quanh chiếc vòng vàng.
Cầm vật này suy nghĩ một hồi, Lý Hỏa Vượng duỗi tay nhét nó vào trong tay Bạch Linh Miểu đang nắm vạt áo mình ở phía sau.
“Đem thứ này đi đổi đi.”
Lý Hỏa Vượng móc khối ngọc bội của Huyền Dương ra đưa cho Triệu Ngũ.
"Sư huynh, làm sao có thể lấy cái này đi đổi chứ, trong thôn cũng không có hiệu cầm đồ, người khác cũng không tìm được, hơn nữa những người chân lấm tay bùn làm ruộng này chưa chắc đã biết nhìn hàng."
“Ngọc bội cũng không đổi được đồ ăn, vậy làm sao bây giờ?”
Lúc Lý Hỏa Vượng đang đau đầu vì đồ ăn, hắn nhìn thấy Lữ Trạng Nguyên đang cùng con dâu đi về phía mình.
“Cái đó, tiểu đạo gia, chuyện làm ăn của cụ già này gặp chút phiền phức, có thể nhờ ngươi giúp đỡ ta không?”
Vẻ mặt của Lữ Trạng Nguyên vô cùng xấu hổ.
“Chủ gánh hát Lữ, ta cũng không biết hát hí khúc đâu, sợ là ta không giúp được ngươi rồi.”
Lý Hỏa Vượng cảm thấy rất vô lý, chẳng lẽ ông ấy còn muốn bảo mình lên sân khấu múa kiếm sao?
"Không phải, không phải, là việc mà ngươi có thể giúp ta, đó là..."
Lữ Trạng Nguyên nói xong, lén lút nhìn chung quanh, tiến lại gần thấp giọng nói:
"Hồ lão gia kêu ta hát hí cho quỷ nghe..."
…
“Hát hí khúc cho quỷ nghe?”
Trong lòng Lý Hỏa Vượng đột nhiên kêu lộp bộp, nghe cái tên này thì biết nó không phải là từ gì tốt.
"Thực ra cũng không sao, chỉ là đến từ đường hát hí khúc trước bài vị của những vị tổ tiên đó mà thôi."
“Nếu đã không sao thì tại sao chủ gánh hát Lữ lại không tự mình làm chuyện này?”
Lý Hỏa Vượng lập tức hỏi ngược lại, chuyện này vừa nhìn là biết không đơn giản như vậy.
"Ôi chao ôi chao, ngươi xem, đây là lần đầu tiên ta làm chuyện này, trong lòng cũng cảm thấy có chút không yên tâm cho nên muốn nhờ cao nhân như ngươi ở bên cạnh thì chúng ta mới có thể yên tâm làm trận làm ăn này."
“Chủ gánh hát Lữ, chuyện này tại hạ thật sự không thể giúp được ngươi.”
Bình thường họ trốn tránh còn không kịp, lần này sao có thể rảnh rỗi chạy tới trêu chọc được.
Mặc dù có thể sẽ không có chuyện gì xảy ra, nhưng hắn không muốn đánh cuộc.
Mình và trạng nguyên Lữ nhiều nhất cũng chỉ tính là kết bạn đồng hành, thực sự không đáng để họ phải liều mạng giúp đỡ ông ấy.
Nếu ông ấy thật sự vì chuyện này mà không muốn tiếp tục làm người dẫn đường cho họ nữa thì cùng lắm là họ tách ra thôi, còn về người dẫn đường thì bản thân mình vào trong thôn hỏi là được, trong thôn nhiều người như vậy mà còn sợ không có ai biết đường sao?
"Nè..nè..nè~Tiểu đạo gia, ngươi đừng có nóng, ta vẫn chưa nói xong mà, tiền rượu của lần hát hí khúc này chúng ta chia đôi có được không?"
Vừa nói đến tiền, trạng nguyên Lữ liền khoa tay múa chân ra hiệu:
"Trước đó ta cũng không muốn lấy đâu, nhưng mà số tiền này không hề nhỏ, Hồ lão gia kia rất hào phóng! Ông ta cho mười lượng bạc ròng đó!"
"Một lượng bạc bằng một ngàn đồng tiền, vậy mười lượng bạc là mười ngàn đồng tiền rồi! Tiểu đạo gia của của ta ơi! Mười lượng bạc đó! Không phải ngươi muốn tu đạo thành tiên sao nhưng trước khi ngươi tu thành tiên thì cũng phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền