Chương 62: Người Quen
“Nhất lưu là vua chúa, nhị lưu là quan quân tướng, tam lưu là thương gia thân sĩ, tứ lưu là phái dạy học, ngũ lưu là nghệ nhân, lục lưu là y nông, thất lưu là thầy tướng nô ɭệ, bát lưu là trộm cướp, cửu lưu là kỹ nữ mua vui.”
“Hơn nữa cái này không chỉ đơn thuần là xem thường thân phận mà còn có đãi ngộ khác nhau, chẳng hạn như người dưới tam lưu không thể kết hôn với nhà lành. Quần áo đến chỗ ngồi cũng có hạn chế, không thể cưỡi ngựa ngồi kiệu, cũng không thể mặc gấm, lĩnh, lụa, thậm chí lúc cáo quan còn phải kém ba phần.”
Nghe thấy Triệu Ngũ như đang đọc vè đọc nhịu, nói rất lưu loát, Lý Hỏa Vượng cực kỳ kinh ngạc:
“Không ngờ ngươi còn biết nhiều thế.”
“Lý sư huynh nói quá rồi, dù sao nhà ta ở trên trấn, mấy cái này cũng nên biết, hơn nữa chắc đa số người đều biết mấy chuyện này mà. Lý sư huynh ngươi từ đâu đến thế mà ngay cả những cái này cũng không biết vậy?”
Triệu Ngũ đã sớm thấy vị Lý sư huynh này có chút khác biệt, chỉ là hôm nay mới tìm được cơ hội hỏi.
“Haha, ở một chỗ rất rất xa.”
Lý Hỏa Vượng lười giải thích lai lịch của mình, vừa tốn sức mà chưa chắc đám người này hiểu được.
Thấy Lý Hỏa Vượng không trả lời, Triệu Ngũ cũng không hỏi nữa.
“Chỗ chúng ta còn tốt, cho dù ở loại này thì Hoàng đế cũng cho thi khoa cử, tuy là không chắc chắn có thể đỗ nhưng ít nhất cũng có cái để nhớ. Ta nghe nói chỗ khác, người dưới tam lưu thậm chí còn không được thi khoa cử, đời đời kiếp kiếp đều không ngóc đầu lên được, con hát chỉ có thể là con hát cả đời.”
“Hóa ra là thế à.”
Lý Hỏa Vượng lại có nhận thức mới về thế giới này.
“Vậy còn đạo sĩ giống như ta thì sao? Địa vị ở đây thế nào?”
Lý Hỏa Vượng hỏi lần nữa.
“Đạo sĩ là một trong tam giáo không thuộc Cửu lưu, đa số người gặp phải đạo sĩ thì vẫn khá tôn kính, dù có bất kính cũng sẽ tránh xa ra, dù sao chuyện thần thần quỷ quỷ có ai nói rõ được đâu.”
Câu này của Triệu Ngũ làm Lý Hỏa Vượng bỏ luôn suy nghĩ định cởi đạo bào trên người ra.
Nếu sau này phải vào Nam ra Bắc, vậy mặc đạo bào này sẽ thuận tiện hơn áo vải nhiều.
“À đúng rồi Triệu Ngũ, vậy người giống Đan Dương Tử thì sao? Địa vị của bọn họ cao lắm nhỉ?”
Lý Hỏa Vượng lập tức hỏi vấn đề mấu chốt.
“Lý sư huynh, nói thật là ta cũng không biết, trước khi ta bị hắn bắt đi thì ta còn không biết thế gian thật sự có người lợi hại như vậy, ta tưởng mấy cái đó đều do người kể chuyện bịa ra thôi.”
“Thế à…”
Lý Hỏa Vượng suy tư, những nơi thế này tin tức rất nghẽn, theo lý mà nói thì phải có không ít người như Đan Dương Tử mới đúng, kết quả là người địa phương như Triệu Ngũ lại không biết.
Nhưng mà hắn đoán người như Đan Dương Tử chắc sẽ có người khắc chế được, nếu không thì hắn cũng không chạy vào trong rừng sâu núi thẳm lén tu tiên rồi.
“Tiểu đạo gia! Tiểu đạo gia! Ngươi mau nhìn cửa thành kìa, chúng ta đến rồi!”
Nghe thấy Lữ trạng nguyên gọi, Lý Hỏa Vượng ngẩng đầu lên nhìn về phía trước.
Đi mấy ngày liền cuối cùng cũng xuất hiện bức tường thành thấp bé bị một hàng rêu xanh che kín, mà trong tường thành kia chính là mục đích của bọn họ, trấn Kiến Nghiệp.
Gánh hát Lữ gia thuận lời đi vào nhưng đám Lý Hỏa Vượng thì không may mắn như vậy, bởi vì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền