Chương 63: Mua Gạo
Cẩu Oa đứng bên cạnh vừa định vươn tay đỡ thì bị Lý Hỏa Vượng cản lại, hắn rút trường kiếm sau lưng đưa cho Triệu Ngũ.
Ngay cả đó lấy từng tờ di ngôn trong ngực ra, bắt đầu sắp xếp lại.
Hai tay Triệu Ngũ chống trường kiếm, lảo đảo ngã nghiêng đi về phía nhà mình.
Trấn Kiến Nghiệp trông khá náo nhiệt, người đi đường đông đúc nhưng cũng không lớn lắm, chẳng mấy chốc Triệu Ngũ đã tìm được nhà mình.
Đó là một vựa gạo nhỏ, thấy mọi người bận bịu trong nhà, Triệu Ngũ lập tức lệ nóng doanh tròng:
“Cha, ta về rồi!”
Tiếng gọi run rẩy của Triệu Ngũ làm cho tất cả mọi người trong tiệm gạo cùng ngẩng đầu lên.
“Ngũ đệ!”
Một tiểu tử cường tráng cởi trần đang vác gạo ném túi gạo xuống đất, vui vẻ chạy ra ngoài ôm chặt lấy hắn.
Ngay sau đó một tiểu nha đầu thắt bím tóc sừng trên đỉnh đầu cũng chạy ra, kích động chạy quanh Triệu Ngũ.
Ngay khi Triệu Ngũ đang kích động quên mình, Lý Hỏa Vượng thờ ơ đứng bên cạnh phát hiện ra điểm bất thường.
Trừ hai người trong nhà chạy ra, sắc mặt của mấy người còn lại đều cực kỳ bình thản, thế này cũng không giống vẻ thường có của người nhà cho lắm.
“Lý sư huynh, sao thế?”
Bạch Linh Miểu nhạy cảm cảm giác được bầu không khí bất thường, khẽ kéo vạt áo Lý Hỏa Vượng.
Lý Hỏa Vượng dùng tay vỗ trên lưng nàng, không nói gì cả.
…
“Ngũ đệ tranh thủ vào đi, mấy ngày nay ngươi đi đâu thế? Ta và Lục muội lo cho ngươi lắm đấy, còn tưởng là ngươi gặp chuyện gì rồi cơ.”
Thấy tiểu tử cởi trần đỡ Triệu Ngũ đi vào trong, Lý Hỏa Vượng cất bước đi theo, hắn cảm giác mọi chuyện không đơn giản như thế.
“Sao ngươi quay về làm gì?”
Thấy người đang tính tóan vừa thờ ơ lên tiếng, Lý Hỏa Vượng đã biết mình đoán đúng rồi.
Triệu Ngũ mới còn cực kỳ kích động, cảm xúc trên mặt dần biến mất, dùng giọng run rẩy trần thuật lại:
“Cha, ta bị người ta dùng bao tải chụp đầu bắt đi, bọn họ đưa ta đến một nơi rất xa, những người bạn này của ta đã đưa ta về.”
Nhìn mấy người đội mũ rộng vành màu đen đứng ở cửa, cha Triệu Ngũ mất kiên nhẫn liên tục xua tay:
“Tản ra, tản ra hết đi, các ngươi chặn cửa thế này sao người ta buôn bán được.”
Thái độ của đối phương làm Lý Hỏa Vượng rất khó chịu, quan hệ cha con hai ngươi bất hòa thì liên quan gì đến người ngoài bọn ta?
Lý Hỏa Vượng đoạt trường kiếm trong tay Triệu Ngũ, giơ lên cao, hàn quang lóe lên, lưỡi kiếm sắc bén chém thẳng đến bàn gỗ trong cửa hàng đối phương, gần như muốn chém thành hai mảnh.
“Ngươi muốn làm gì hả? Đầu mục trên trấn là thân thích của ta đấy!” Cha của Triệu Ngũ sợ đến mức liên tục lùi về sau.
Tay phải Lý Hỏa Vượng móc ra một lượng bạc, lật lên chậm rãi cắt một miếng nhỏ xuống dọc theo lưỡi kiếm lạnh lẽo ngay trước mặt hắn, sau đó dùng tay kia đẩy bạc vụn đến trước mặt hắn.
“Mua gạo!”
Trong sân sau của vựa gạo, Triệu Ngũ đang châm trà cho Lý Hỏa Vượng.
“Lý sư huynh, ngươi bớt giận, cha ta là thế đó nhưng thực chất chủ tâm của hắn vẫn rất tốt.”
Lý Hỏa Vượng nâng chung trà lên uống một hơi cạn sạch, ai thèm quan tâm hắn tốt hay không, hắn cũng lười để ý tới chuyện nhà người khác, hắn tới đây không chỉ để tiễn Triệu Ngũ.
“Những tờ di ngôn này là của trong nước, nếu ngươi đã quen với thành Kiến Nghiệp thì ngươi tìm người phóng tiêu mang hộ nó qua đi.”
Lý Hỏa Vượng đẩy bảy,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền