Chương 90: Cò Kè Mặc Cả
“Nếu lúc trước ta biết được một màn này thì có phải ta cũng không cần tự mình hại mình mời Đan Dương Tử đến rồi không?”
Sau khi nghĩ xong, Lý Hỏa Vượng cất đạo linh vào.
“Không được, mời Du lão gia cũng tốn tuổi thọ, mời một lần là ba tháng, nhiều Du lão gia xuất hiện như vậy, e là mời một lần đã phải giảm thọ mười năm rồi.”
Lý Hỏa Vượng chống thân cây, hơi lảo đảo về đường cũ.
Mới vừa đi đến ven đường đã thấy đám người kia và đám Lữ trạng nguyên đang tụ tập lại.
“Các vị, các vị nhìn thử đi, đây đều là những món đồ tốt nhất đó, nếu đồ bên trong mà tệ hay hỏng thì Chu Đức Hỉ ta sẽ chết không yên lành! Tổ tổng mười tám đời đều là súc sinh!”
Lý Hỏa Vượng đi qua xem thử mới phát hiện là người bán hàng rong đang nắm con lừa kéo xe, người nọ đang nói luyên thuyên, chào hàng với những người khác.
Bạch Linh Miểu đứng cạnh xe với nữ lông dài kia, do dự cầm một cái kim khâu.
“Thói đời ngày nay loạn như vậy, ngươi còn dám ra bán đồ à? Không sợ bị bọn cướp cướp hết ư?”
Đối với câu hỏi của Lý Hỏa Vượng, thanh niên có nốt ruồi lông trên khóe miệng cười ha hả, không giải thích gì cả.
“Đạo gia, có muốn mua chu sa không? Ta có hết đó.”
Lữ trạng nguyên đang đứng một bên xem trò vui đi đến, nhỏ giọng xem thường giải thích bên tai Lý Hỏa Vượng:
“Sao mà bọn cướp đường lại cướp của hắn được, đám chúng cũng giống với đám cướp đường đáng chết kia thôi, bọn cướp đường phụ trách cướp, còn loại người như hắn thì phụ trách thu lại bán ra.”
“Thì ra là thế…”
Lý Hỏa Vượng hiểu rõ khẽ gật đầu, cũng đúng, trại thổ phỉ trong núi sâu cũng cần phải lưu thông hàng hóa, loại người bán hàng rải rác này là bí ẩn nhất.
“Đạo gia, không cần chu sa, vậy có muốn xem mấy thứ khác không? Đồ của ta.”
Chu Đức Hỉ không hề để ý đến ánh mắt của người khác, tiếp tục luyên thuyên chào hàng.
Lý Hỏa Vượng nghĩ ngợi, lên tiếng hỏi:
“Đồ vật rất đa dạng à? Vậy có thứ dùng để giết người không?”
Vừa dứt câu, mọi người xung quanh đồng loạt nhìn qua.
Chu Đức Hỉ vui vẻ vỗ tay, bắt đầu lục lọi trên xe kéo con lừa của mình.
“Có! Có có có!”
…
“Đây đây đây, ngươi xem thử đi, Đạo gia có hài lòng với mấy thứ này không?”
Chu Đức Hỉ hùng tay chỉ vào mấy thứ trên đất.
Một đống đồ hỗn loạn trải đầy ra trước mặt Lý Hỏa Vượng, đa số đều là đao kiếm rỉ sét, bên cạnh là một vài bình lọ gì đó.
“Mấy thứ này của ngươi là sao đây, rỉ sét hết cả rồi, như đống sắt vụn đồng nát vậy.”
Cẩu Oa ngồi xổm xuống bắt đầu cò kè mặc cả.
“Đừng thấy nó rỉ mà chê, mài mài một tí là có thể dùng rồi, nếu thật sự có món thần binh lợi khí gì đó thì cũng chưa tới lượt ta đâu, ngài nói xem phải không?”
Mục tiêu của Lý Hỏa Vượng không nằm trên những đao kiếm kia mà tập trung sự chú ý trên đống bình lọ.
Hắn ngồi xổm xuống, cầm từng cái lên xem thử, phát hiện ra trên này cũng không có viết bất kỳ chữ gì.
“Vị đạo gia này là người biết nhìn hàng, vừa liếc mắt đã thấy đồ tốt.”
Chu Đức Hỉ vừa ngồi xổm xuống bên cạnh hắn đã bị mùi máu tươi trên quần áo Lý Hỏa Vượng làm cho phải lùi lại hai bước.
Nhưng mà hắn cũng không sợ, trái lại càng ân cần hơn.
“Đạo gia, thứ trong tay ngài chính là đồ tốt, thuốc này gọi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền