ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Đạo Quỷ Dị Tiên (Dịch)

Chương 93. Vấn Đề Lớn

Chương 91: Vấn Đề Lớn

Lữ trạng nguyên vội lắc đầu:

“Không cần, trên người không có vũ khí, nếu thật sự bị bọn kịp bắt được thì cùng lắm là không còn bạc, vừa hay trên người có vũ khí, lỡ không đánh lại thì mất mạng rồi.”

“Ha ha, Lữ chủ gách cũng nghĩ chu đáo thật, đều có các cách sống nhỉ.”

Lý Hỏa Vượng lại quay lên xe lừa nằm xuống.

Chờ khi mọi người tản ra, đám Cẩu Oa đã có trên tay một thanh vũ khí, không cần lo là có biết dùng hay không, ít nhất thì trông lực uy hϊếp cũng cao hơn lúc trước vài lần rồi.

Ngay khi bọn hắn đang hứng thú bừng bừng giơ đao khua chân múa tay, Bạch Linh Miểu cầm cái đê* và sợi vụn đến gần.

*dùng để khâu tay.

Sắc mặt Bạch Linh Miểu có phần lo lắng, cầm đầu dây đỏ, khâu lại lỗ rách trên đạo bào của Lý Hỏa Vượng.

“Lý sư huynh, cộng hết những món linh ta linh tinh này thì chúng ta tốn hơn phân nửa bạc, bây giờ chỉ còn lại năm lượng bạc.”

“Muốn đi đường quanh năm thì những món đồ phòng thân này vẫn nên có.”

Nhìn Lý Hỏa Vượng vừa có đạo linh vừa có thể tế máu triệu hồi Đan Dương Tử, hoàn toàn không cần đến những món tầm thường này.

Nhưng nói thật là bây giờ Lý Hỏa Vượng thật sự không tin tưởng bản thân mình.

Hắn thật sự sợ một ngày nào đó Hắc Thái Tuế duy trì thời gian ổn định biến mất, mình lại lâm vào ảo giác không thể tự kiềm chế được.

Nếu thật sự như vậy thì bên cạnh không có ai bảo vệ, vậy mình hoàn toàn chính là một con dê con mặc cho người ta chém giết rồi.

“Lý sư huynh, mấy đao kiếm này cũng chỉ có tác dụng đối phó với bọn cướp đường thôi, nếu chúng ta có thể học được những phép thần thông lúc trước của Đan Dương Tử, vậy thì thật sự không cần phải sợ gì nữa.”

Cẩu Oa khiêng đao đi tới tiếc hận nói.

“Ngươi muốn học? Người khác chịu dạy ư? Còn nữa…”

Nói về chuyện này...

Lý Hỏa Vượng nhớ lại việc Đan Dương Tử dùng người luyện đan và những cách thức “tu luyện” quái dị của những hòa thượng ở Chính Đức.

“Còn nữa, dù là người ta chịu dạy cho người thì một người bình thường như ngươi cũng chưa chắc đã dám luyện những phép thần thông kia.”

Mặc dù không tiếp xúc quá nhiều nhưng trong lòng Lý Hỏa Vượng có dự cảm, e là thế lực khác trên thế giới này cũng không tốt lành hơn Đan Dương Tử là bao.

Cẩu Oa cười ha hả, dùng cùi chỏ chọt nam nhân bị cụt tay bẩm sinh bên cạnh, dẫn hắn đi đến cạnh con suối nhỏ.

“Đi thôi, chúng ta đi tìm tảng đá thô trong nước để mài đao đi.”

Lúc này, Đồ Đần cao to đi tới, bóng của hắn gần như che kín Lý Hỏa Vượng:

“Ta...Ta...Ta…”

“Thôi, ngươi không dùng được đao kiếm, ngoan ngoãn luyện cây gậy gỗ của người đi, thứ đó có thể phát huy ưu thế sức mạnh của ngươi đến cực điểm.”

Nói xong Lý Hỏa Vượng lại nằm xuống.

Khúc đệm bán hàng rong này cứ kết thúc như vậy, hai đám người tiếp tục lên đường.

Cuộc sống ngày ngày trôi qua, trừ thỉnh thoảng đi qua một vài thông nhỏ muốn nhờ gánh hát Lữ gia hát hí ra thì bình thường đều gấp rút lên đường.

Cổ Lý Hỏa Vượng cũng chậm rãi khép lại theo thời gian.

Lý Hỏa Vượng đứng bên cạnh một cái vạc nước, ngẩng cằm lên nhìn vết sẹo trên cổ mình qua mặt nước.

“Vẫn ổn, cúi xuống cũng không thấy rõ được.”

Lý Hỏa Vượng nói xong quay sang nhìn Bạch Linh Miểu ở bên cạnh, dùng tay vuốt ve đỉnh đầu trắng nõn của nàng:

“Sao mà mặt nghiêm thế?

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip