Chương 869: Bên Cạnh Hắn Đã Có Quá Nhiều Con Gái Rồi…
Ba ~
Lâm Ân phải dùng sức mới tạm thời rút được cô bé Miêu Miêu đang ôm chặt lấy mình hôn mạnh.
Sau đó, hắn nâng gương mặt cô ấy lên, trừng mắt, nhìn gương mặt xinh xắn non nớt tưởng như búng ra nước, và hai cái tai mèo không ngừng lắc lư trên đầu:
"Miêu Miêu? Sao em lại tới đây rồi meo?"
Miêu Miêu nháy mắt, “Sàn sạt” một tiếng liếm liếm mũi hắn, nói:
"Chẳng lẽ chủ nhân không hoan nghênh Miêu Miêu sao meo ô? Bởi vì Miêu Miêu nhìn thấy trong thành có rất nhiều người muốn đến nơi này, mà Miêu Miêu lại thật sự nhớ nhung chủ nhân, cho nên cũng lén lút trà trộn vào đó meo ô."
"Có phải nhìn thấy Miêu Miêu, trong lòng chủ nhân cũng vô cùng vui mừng hay không? Em biết chủ nhân cũng rất muốn vuốt ve Miêu Miêu mà meo ô, cho nên Miêu Miêu đã không nhịn được, lập tức chạy tới nơi này, giúp chủ nhân thả lỏng tâm tình đó, meo ô."
Lâm Ân bất đắc dĩ không thôi.
Đến đây, rốt cuộc hắn cũng hiểu được vì sao Ngả Văn tước sĩ lại nói, toàn bộ nhóm người bên trong cứ điểm từ trên xuống dưới đều đã bị ảnh hưởng mà lại hoàn toàn không một ai phát hiện.
Bởi vì năng lực bị động của Miêu Miêu sẽ biến đổi người ta một cách vô tri vô giác, khiến cho những sinh vật xung quanh cô ấy dần xuất hiện đặc tính của loài mèo. Ban đầu là thói quen nói chuyện, sau đó là đặc điểm trên thân thể. Nếu ở gần cô ấy thời gian quá lâu, người ta sẽ thực sự biến thành một con mèo mà bản thân hoàn toàn không nhận thức được.
Mà hiển nhiên, loại ảnh hưởng này đã sớm xuất hiện từ lâu rồi. Nhưng loại hình thức ảnh hưởng này quá mức đặc thù, khiến cho hắn dù có chú ý tới cũng sẽ vô ý thức mà xem nhẹ nó đi.
Hơn nữa, hắn cũng hoàn toàn không nghĩ tới Miêu Miêu sẽ theo đại bộ đội trà trộn vào nơi này.
"Nơi này nguy hiểm như vậy, Miêu Miêu em đến nơi này không phải đã mang thêm phiền phức tới cho anh sao?"
Lâm Ân bò dậy, dứt khoát túm lấy gáy của Miêu Miêu, nhấc cô ấy lên như một con mèo, cảm giác đau đầu không thôi.
Bốn chân Miêu Miêu lơ lửng giữa không trung, ủ rũ buông xuống, cô ấy vô cùng ngoan ngoãn để cho Lâm Ân xách mình lên, thân thể lắc trái lắc phải, con mắt chớp chớp nói:
"Có sao? Thì Miêu Miêu làm như vậy cũng vì quá nhớ chủ nhân mà. Bởi vì không có mùi của chủ nhân, Miêu Miêu chẳng thể nào ngủ ngon được."
Lâm Ân nhíu mày nhăn trán (ー`′ー).
Chủ yếu là vì quá nhiều mà thôi!
Bên người hắn đã có quá nhiều con gái rồi!
Hơn nữa, hắn đến nơi này cũng không phải đi du lịch, mà là chiến đấu trên tiền tuyến, hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm.
Trái Trái còn dễ nói, hắn có thể tùy thân mang theo.
Tiểu thư con rối cũng không thành vấn đề, khi gặp nguy hiểm, hắn có thể nhét cô ấy vào vali.
Alice là ác linh, hoàn toàn có thể nhập vào người hắn.
Nhưng bây giờ lại có thêm một con Miêu Nhĩ Nương thích dính người, vậy phải làm sao bây giờ? Không nhét nổi nữa rồi!
Lâm Ân xách con Miêu Nhĩ Nương nọ đi theo, quay đầu nhìn Ngả Văn tước sĩ, bất đắc dĩ nói:
"Ngả Văn đại ca, có phải anh đã sớm biết Miêu Miêu cũng trà trộn vào đội quân của chúng ta hay không? Sao anh có thể tùy tiện cho cô bé này chạy đến nơi đây được? Chuyện này quá nguy hiểm rồi meo ô."
Miêu Miêu nghe được câu này, có chút
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền