Chương 870: Tiến Vào Thành Nguyền Rủa!
nguồn tại apptruyen
Nghe được câu nói này, hai mắt Miêu Miêu lập tức trở nên sáng ngời, cô bé vội vàng nói:
"Nghĩa là… chủ nhân đồng ý để Miêu Miêu ở lại rồi sao?"
Lâm Ân: "..."
Miêu Miêu lập tức vui sướng hô to một tiếng, lại ùa tới, ngọt ngào ôm lấy cổ Lâm Ân, không ngừng cọ vào người hắn nói:
"Quá tốt! Chủ nhân à, em yêu anh lắm lắm nha! Em biết chủ nhân cũng rất hi vọng Miêu Miêu có thể ở lại bên người mình mà meo ô!"
Cái đuôi không chịu đứng yên, cứ lắc lư qua lại, cọ khắp người hắn.
Nhưng so với những con mèo chân chính, điểm tốt duy nhất của Miêu Miêu, chính là cô ấy không bị rụng lông.
Lâm Ân khẽ thở dài một tiếng, vuốt ve lỗ tai nhỏ của Miêu Miêu. Đã rơi vào tình huống này rồi, hắn cũng chỉ có thể chấp nhận sự thật là bên cạnh mình lại có thêm một cô bé nữa rồi.
Nhưng không sao, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, hắn có thể vuốt ve cô ấy một chút, thả lỏng tâm trạng, cũng không tính là vô dụng. Dù một điều tệ hại duy nhất của tình huống này chính là khi nói chuyện, cuối câu nói của hắn sẽ có thêm một chữ meo...
Haizzz… bản thân vốn là một người đàn ông chân chính, vậy mà khi nói chuyện cứ meo meo meo, luôn khiến người ta cảm thấy nhức trứng không thôi mà…
"Được rồi được rồi, đừng làm nũng nữa."
Lâm Ân ôm Miêu Miêu - không chịu yên phận, đang muốn thè lưỡi ra liếm - ở trong ngực mình, lập tức dùng sức kéo cái tai mèo của cô ấy ra đằng sau, rồi lắc đầu nói:
"Đừng để Ngả Văn tước sĩ chờ quá lâu, giờ đang là lúc chiến tranh, nếu muốn trao đổi tình cảm phải đợi lát nữa trở về lại nói sau, em đã hiểu chưa meo?"
"Đều nghe chủ nhân cả meo ô."
Lâm Ân có chút bất đắc dĩ, đành phải ôm lấy Miêu Miêu đang dính lấy mình, đi ra bên ngoài. Nhưng ngay tại thời điểm hắn vừa mới đẩy cửa, chuẩn bị đi ra ngoài, đột nhiên hắn có cảm giác bên cạnh vừa thiếu đi một bóng người.
Alice đâu?
Hắn vô thức quay đầu nhìn ra đằng sau và lập tức sửng sốt. Chỉ thấy Alice mặc chiếc váy liền áo màu trắng đang lẻ loi đứng trong phòng, hai bàn tay siết chặt, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào Miêu Nhĩ Nương trong ngực Lâm Ân, toàn thân tản ra từng luồng khí tức nồng đậm.
"Alice, em làm sao vậy?"
Đây chính là lần đầu tiên từ trước tới nay, Alice không hề đáp lại dù đã nghe được lời nói của Lâm Ân, cô ấy chỉ dùng sức quay mặt đi, nhìn về hướng khác.
"..."
Lâm Ân: "..."
Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu nhìn thấy một màn này mà Lâm Ân không hiểu là chuyện gì đã xảy ra, thì hắn cũng đừng hòng sống nữa.
Ăn chanh rồi.
Dù cô ấy còn chưa nói gì, nhưng cách xa thế này, mà hắn đã ngửi được vị chanh kia rồi…
Vấn đề là Alice ơi, em ăn chanh của một con mèo để làm gì? Có đáng hay không?
Lâm Ân vô cùng bất đắc dĩ, chỉ có thể đi trở về, vươn một tay khác tới, bế Alice nhẹ nhàng xinh xắn lên, mỗi bên bế một cô vậy là công bằng.
"Hiện giờ có thể đi được chưa nào meo?"
Alice không nói gì, chỉ vươn tay ôm lấy cổ Lâm Ân, trực tiếp chiếm lấy vị trí tốt nhất như đang muốn tuyên thệ tất cả quyền lực của mình. Sau đó, cô bé duỗi một chân ra, đẩy Miêu Nhĩ Nương bên cạnh qua một bên khác.
Chanh – ing.
Lâm Ân: "..."
Lâm Ân biết, sợ rằng trong khoảng thời gian tiếp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền