Chương 106: Lực có vạn cân, nhổ cây che trời (2)
“Không phải đội buôn mà chỉ có một người thôi à? Trông có vẻ giống người giang hồ đấy, chẳng lẽ lại đến ám sát mười ba vị đầu lĩnh nữa à?’
“Khả năng cao là vậy. Tên cẩu quan trong Nam Dương Thành treo cái gì mà Bảng Nghĩa Sĩ ấy, đợt này cứ thỉnh thoảng lại có võ giả tới để ám sát mười ba vị đầu lĩnh, muốn dương danh lập vạn, kết quả là bị đầu lĩnh giết sạch.”
“Tiểu tử này một thân một mình mà dám nghênh ngang tới đây thế này, đúng là đi chịu chết rồi! Bắt hắn, hiến cho đầu lĩnh!”
Lục Trường Sinh bình thản nhìn những tên sơn phỉ này như đang nhìn một đám người chết.
Những tên sơn phỉ này là thủ hạ của Đại Mạc Thập Tam Kỵ, những thôn xóm bị tàn sát bên ngoài Nam Dương Thành đều là do đám người này trực tiếp ra tay, không có một kẻ nào là vô tội cả.
Lục Trường Sinh không thèm phí lời nữa.
Suy nghĩ của hắn không thể thông suốt, trong lòng kích động, bởi vậy hắn đang muốn giết người.
Đã vậy, đám sơn phỉ lâu la này còn chủ động túm tụm lại đây để chịu chết, Lục Trường Sinh cũng chẳng khách khí làm gì.
Đối mặt với mười mấy tên sơn phỉ, Lục Trường Sinh dậm chân một cái, đột ngột nhảy từ trên lưng ngựa xuống và đáp ngay giữa đám sơn phi.
“Tàm Ti Kiếm, giết!”
Khí huyết trong cơ thể Lục Trường Sinh bùng nổ trong nháy mắt.
Ngay lập tức, khí huyết đã hóa thành sợi tơ, tơ sắc như kiếm.
“Xẹt xẹt xẹt vù vù vù.”
Từng sợi Tàm Ti Kiếm giống như mưa bão cuồng phong, chỉ trong chớp mắt đã phủ rợp trời và lao nhanh khắp bốn phương tám hướng.
“Cái gì thế?”
“Đây là thứ thủ đoạn gì vậy?”
“Tay của ta…”
Rất nhiều sơn phỉ tỏ ra khiếp sợ.
Chỉ trong một hơi thở, mười mấy gã sơn phỉ đã ngã gục trên mặt đất.
Đa số đều đã trở thành xác chết.
Kể cả những kẻ không chết cũng đều bị thương nặng, chúng đang nằm trên đất giãy giụa, kêu rên không ngừng.
Lục Trường Sinh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Hắn nhảy khỏi lưng ngựa, đáp xuống vị trí trung gian của đám sơn phỉ xong, thậm chí còn chưa từng nhúc nhích.
Khí huyết trong cơ thể hóa thành Tàm Ti Kiếm bắn giết được mười mấy tên sơn phỉ.
Thủ đoạn bậc này đúng là vô cùng kỳ diệu.
Chẳng qua, ngay lúc này, có vẻ như Lục Trường Sinh bất chợt nhận ra điều gì đó nên thần sắc của hắn tỏ rõ sự ngạc nhiên.
“Khí huyết của ta thế mà lại không tiêu hao là bao?”
Lục Trường Sinh cực kỳ kinh ngạc.
Theo lý thuyết, một đợt Tàm Ti Kiếm khi nãy sẽ tiêu hao rất nhiều khí huyết.
Dù sao khi khí huyết được phóng ra bên ngoài thì sự hao tổn là vô cùng lớn.
Thế nhưng bây giờ khí huyết trong cơ thể hắn lại rất mãnh liệt, thậm chí còn giống như chưa từng bị hao tổn.
“Không, không phải là không có tiêu hao mà bởi vì tốc độ khôi phục của khí huyết quá nhanh nên mới cảm thấy như vậy.”
“Là cốt tủy! Khả năng tạo máu của cốt tủy sau khi đã được dịch tủy sẽ tăng lên gấp nhiều lần. Tuy huyết dịch không phải là khí huyết nhưng không cần phải nghi ngờ việc dòng máu khổng lồ có khả năng khiến cho khí huyết khôi phục nhanh chóng.”
“Khi đã dịch tủy xong, khả năng khôi phục của khí huyết được gia tăng rất nhiều. Nhất là khi ta không chỉ dịch tủy mà còn hoán huyết nữa, đồng thời có cả hai thứ dịch tủy hoán huyết này, sức chịu đựng và khả năng khôi phục đều gia tăng hơn nhiều.”
“Mặc dù không có khái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền