Chương 107: Lực có vạn cân, nhổ cây che trời (3)
Nhưng tiếng kêu thảm thiết của hai tên này cũng đã kinh động tới đám sơn phỉ trong sơn trại.
“Có chuyện gì thế?”
“Hình như có vấn đề ở trạm gác ngầm!”
“Có thích khách!”
Đủ mọi loại âm thanh liên tiếp phát ra từ trong sơn trại.
Từng cung tiễn thủ mau chóng núp sau hàng rào, chúng cầm cung tên hoặc nỏ trong tay và nhắm thẳng vào Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh nheo mắt lại, có tới mấy trăm tên sơn phỉ trong trại này.
Hơn nữa, bọn chúng còn có cung tiễn thủ, có vẻ như đã được huấn luyện nghiêm chỉnh.
Rõ ràng Đại Mạc Thập Tam Kỵ không chỉ biết võ công, thậm chí có khả năng chúng còn tinh thông cả bày binh bố trận nữa.
Hoặc còn một khả năng khác, đây là tác phẩm của Bạch Liên Giáo.
Vì sự xuất hiện của đám cung tiễn thủ này nên Lục Trường Sinh không thể nào tranh thủ lúc sơn phỉ đang hoảng loạn mà xông vào bên trong sơn trại được.
Dù cho hắn là một võ giả đã dịch tủy hoán huyết, nửa bước cảnh giới Thần Lực, thế nhưng thân thể của hắn vẫn chỉ là máu thịt bình thường mà thôi.
Nếu như xông vào, hắn có thể bị thương, thậm chí là bị cung tên bắn chết.
“Nếu có thiết giáp của Triệu Hưng thì có thể xông vào tiễn trận của sơn phỉ rồi!”
Lục Trường Sinh nghĩ ngay tới thiết giáp của Triệu Hưng.
Nhưng bây giờ hắn không có thiết giáp.
Từ xa nhìn lại, Lục Trường Sinh đã loáng thoáng thấy mấy tầm mắt rất lợi hại đang nhìn mình từ trong sơn trại.
Hẳn là Đại Mạc Thập Tam Kỵ hoặc cao thủ của Bạch Liên Giáo.
Bọn chúng rất cẩn thận, không hề tùy tiện phái người ra ngoài.
Lục Trường Sinh nhìn bốn phía một lát, khắp núi rừng toàn là đại thụ mọc dày đặc, ngoài ra không còn gì nữa cả.
“Đại thụ…”
Một ý tưởng lóe lên trong đầu Lục Trường Sinh.
Hắn nhìn thấy đại thụ cành lá xum xuê thì nghĩ ngay ra cách để đối phó với cung tiễn thủ, thậm chí hắn cũng đã có biện pháp để phá vỡ cửa lớn của sơn trại.
Lục Trường Sinh đi thẳng tới trước một cây đại thụ mà phải cần có ba người mới ôm vòng quanh gốc được.
Hắn lập tức ôm lấy thân cây, thế nhưng cũng chỉ ôm được một phần mà thôi.
Ngay sau đó, Lục Trường Sinh dồn hết sức lực, rút cây lên.
“Sạt sạt sạt.”
Cành lá của cây đại thu rung động liên hồi, thế nhưng thân cây lại không có quá nhiều động tĩnh gì.
Mỗi tên sơn phỉ trong trại đều trợn to mắt, nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh.
“Hắn đang làm gì vậy?”
“Chẳng lẽ hắn muốn rút cây đại thụ kia lên à?”
“Đây là cây đại thụ che trời, phải ba người mới ôm hết được! Dù cho có thần lực trời sinh thì cũng không thể nào nhổ cây to như thế lên chứ?”
“Ngoại trừ võ giả cảnh giới Thần Lực ra thì làm gì có ai rút dược một gốc cây che trời như thế lên?”
“Dù khí tức của kẻ này rất mạnh, khí huyết cũng bừng bừng nhưng hắn thật sự không phải võ giả cảnh giới Thần Lực.”
Tên nào tên nấy đều cười giễu.
Trong thời gian vừa qua, số lượng thích khách chúng gặp phải cũng không ít.
Nhưng một thích khách “vụng về” như vậy thì đây cũng là lần đầu chúng thấy.
Lục Trường Sinh không thèm quan tâm đám sơn phỉ kia nghĩ như thế nào.
Có vẻ như với sức mạnh của hắn, việc rút được cây đại thụ này vẫn là điều khó khăn. Bởi vậy, Lục Trường Sinh hít sâu một hơi, khí huyết lập tức xuyên qua cơ thể, trào ra ngoài.
“Rầm.”
Trong cơ thể Lục Trường Sinh ầm vang,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền