Chương 107: Thảm họa giá rét
Trước đó, Khương Khải chỉ có thể tập trung tinh thần, bám sát theo như hình với bóng gã mặc áo choàng.
Không biết đã đuổi theo bao lâu, cuối cùng, gã mặc áo choàng cũng dừng lại. Gã dừng bên cửa sổ của một tòa nhà, mở cửa sổ rồi chui vào.
Đó là một phòng khám trong bệnh viện. Lúc này, bên trong có một vị bác sĩ đã có tuổi đang ngồi.
Vị bác sĩ ngẩng đầu nhìn gã, rồi liếc nhìn đồng hồ:
"Cậu đến sớm hơn giờ hẹn."
Gã mặc áo choàng ngồi xuống đối diện:
"Tối nay bọn NPC hoạt động mạnh quá, đành phải rút lui trước."
Bác sĩ nhìn gã:
"Người cậu dính máu kìa. Cậu giết NPC à?"
Gã mặc áo choàng đáp:
"Giết người chơi thôi. Bọn chúng ngu quá, nhìn phát bực."
Bác sĩ thở dài:
"Người chơi mới thì toàn vậy cả. Mà việc thu thập thi thể vốn đã không dễ dàng gì, sau này người có thể sai khiến lại càng ít đi."
Gã mặc áo choàng nhếch mép, giọng có vẻ chế giễu:
"Tay chân ông kiểm soát trải khắp cái phó bản này, thiếu gì kẻ làm việc cho ông, ông sợ gì chứ."
Bác sĩ lắc đầu:
"Hôm nay thu hoạch thế nào?"
"Một trăm ba mươi bảy cái xác."
Bác sĩ:
"Ít quá... Chuyện tôi nhờ cậu điều tra, sao rồi?"
"Khu vực dưới lòng đất quanh Viện Bảo tàng Khoa học Kỹ thuật và Thư viện, chắc chắn là khu trú ẩn bí mật. Tôi nghi ngờ toàn bộ khu vực đó dưới lòng đất đều là nơi trú ẩn."
Bác sĩ nheo mắt, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu:
"Quả nhiên là vậy. Bọn NPC giấu người của chúng đi là chuyện thường nhưng giấu nhiều và kỹ như vậy thì chắc chắn có vấn đề. Phó bản này ngay từ đầu đã đầy rẫy những điểm bất thường. Lẽ nào là do chúng ta ép buộc trà trộn vào đây nên mới gây ra ảnh hưởng? Nhưng phó bản trước rõ ràng không thế này..."
Gã mặc áo choàng không đáp lời, chỉ hỏi:
"Ông định khi nào ra tay?"
Bác sĩ lắc đầu:
"Chính vì chúng giấu nhiều người như vậy nên lực lượng phòng thủ của cả khu Hưng Khánh không thể xem thường. Thêm nữa, người chơi bí ẩn kia lại đứng về phía NPC, e rằng có cách nào đó để nhìn thấu thân phận người chơi. Một khi có quá đông người chơi đổ về đây, sẽ lập tức báo động cho bọn NPC, chỉ tổ thêm rắc rối."
Ông ta nói:
"Phó bản còn 11 ngày nữa mới kết thúc. Cứ kiên nhẫn chờ đợi, đợi đến ngày cuối cùng hãy hành động, như vậy mới là chắc ăn nhất."
Ông ta nhìn gã mặc áo choàng:
"Chỉ cần tôi thay thế được Giảo Xà, trở thành Trưởng tàu mới, cậu sẽ là người đứng đầu dưới trướng tôi. Tôi sẽ không bạc đãi cậu đâu."
Gã mặc áo choàng ngước mắt nhìn thẳng vào ông ta. Sâu trong mắt trái của gã, một tia sáng màu tím huyền ảo, gần như không thể nhận thấy, chợt lóe lên.
Cùng lúc ấy, trong chiếc xe độ, Khương Khải mắt trợn trừng nhìn về phía trước. Cô nhìn chằm chằm vào những hình ảnh đen trắng hiện lên trong đầu mình, nhìn vị bác sĩ già nua với nụ cười đắc thắng như đã nắm chắc phần thắng trong tay, miệng ông ta mấp máy, thốt ra những lời kinh thiên động địa.
Khương Khải sững sờ...
Thôi được rồi, cô không thể sững sờ thêm được nữa.
Bởi vì cô phát hiện mình bị mù rồi.
Trước mắt tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì hết.
Khương Khải: !!!
Cô hoảng loạn trong thoáng chốc nhưng rất nhanh đã hiểu ra, đây là do cô dùng năng lực quá sức, cuối cùng tự làm mình mù nhưng chỉ là tạm thời thôi, đợi hồi phục là ổn.
Khương Khải lại chết lặng.
Nghe ý
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền