Chương 108: Thảm họa giá rét
Trong màn đêm, chiếc xe mà Khương Khải ngồi cùng các xe hộ vệ xung quanh, tại nơi sắp vào khu Hưng Khánh đã quay đầu ngay tại chỗ rồi rời đi.
Hơn hai tiếng sau, Khương Khải cuối cùng cũng về đến Bộ chỉ huy, giữa đường còn phải đổi xe hai lần. Một lần là do linh kiện xe bị đông cứng đến biến dạng, xe hỏng giữa đường; một lần là cần đổi sang chiếc xe nhỏ hơn, khó bị chú ý hơn. Đó là còn may Bộ chỉ huy cách khu Hưng Khánh không quá xa, chứ không thì chỉ riêng việc đi đường cũng không biết tốn bao nhiêu thời gian.
Bên Bộ chỉ huy, Thủ trưởng Chương phát hiện bên này hồi lâu không có động tĩnh cũng lo lắng hỏi:
"Tiểu Khương sao vậy?"
Trong mắt Vương Mẫn Hành và những người khác, chỉ thấy cô cứ đờ đẫn nhìn về phía trước.
"Tổ trưởng Khương?"
Vương Mẫn Hành đợi một lúc lâu, dè dặt gọi một tiếng.
Khương Khải chớp mắt, tìm lại được giọng nói của mình:
"À, thủ trưởng Chương, cháu theo dõi được mục tiêu đã đi gặp một người khác. Sau đó cháu có một phát hiện khá quan trọng, có lẽ cần về Bộ chỉ huy trực tiếp báo cáo với chú."
Khương Khải lại nói:
"Hành động bên khu Hưng Khánh dừng lại hết đi, đừng truy tìm mục tiêu nữa. Người đó không phải kẻ mà chúng ta đuổi kịp đâu."
Thủ trưởng Chương ngập ngừng một chút rồi nói:
"Được, đợi cháu về chúng ta sẽ bàn kỹ hơn."
"Được, cháu về ngay đi."
Thủ trưởng Chương cũng không hỏi chi tiết qua điện thoại.
Xe dừng ở bãi đỗ xe ngầm, Khương Khải đeo một chiếc kính râm to bản bước xuống.
Người đến đón là Lý Nguyệt:
"Tổ trưởng Khương, lối đi ban đầu bị niêm phong do cửa kiểm soát gặp trục trặc vì nhiệt độ thấp rồi. Chúng ta phải đi một lối mới vào Bộ chỉ huy."
Khương Khải gật đầu, đưa tay ra:
"Ồ, vậy chị dìu em đi."
Lý Nguyệt: ?
Khương Khải rất bình tĩnh nói:
"Không có gì, chỉ là mắt em bây giờ hơi không nhìn thấy thôi."
Lý Nguyệt suýt nữa thì khuỵu xuống, đột ngột quay đầu nhìn đám Vương Mẫn Hành, ánh mắt như muốn nói: [Chuyện lớn như vậy sao các người không báo cáo?]
Đám Vương Mẫn Hành ngơ ngác, họ có biết đâu! Vừa rồi suốt đường đi hoàn toàn không phát hiện điều gì bất thường. Tuy tổ trưởng Khương đeo kính râm có hơi kỳ lạ thật nhưng người ta muốn che đôi mắt đỏ ngầu cũng có thể hiểu được mà, ai mà biết là không nhìn thấy gì đâu cơ chứ!
Cô nắm chặt huy chương tập sự trong tay, cố gắng hấp thụ thêm năng lượng từ nó, lặng lẽ tự trấn an.
Mười phút sau, Khương Khải ngồi trong phòng y tế ấm áp, để mặc bác sĩ kiểm tra mắt cho mình.
Thủ trưởng Chương đi đi lại lại bên cạnh, gần như nổi trận lôi đình: "Cháu không phải nói cháu chịu được sao? Cái "chịu được
" của cháu là tự biến mình thành thế này à!"
Khương Khải tựa cằm vào giá đỡ của đèn khe, trán tì vào chỗ dựa, mắt mở to, mặc cho ánh đèn chiếu vào mắt mình, nhỏ giọng tự bào chữa:
"À, chỉ là tạm thời thôi, trước đây cũng không phải chưa từng bị mù."
"Trước đây cháu là thử nghiệm kỹ năng, không kiểm soát tốt nên bị mù thoáng qua. Nhưng lần này bao lâu rồi, cháu hồi phục chưa? Còn cả đường không hé răng nửa lời, đám Vương Mẫn Hành ở ngay bên cạnh cháu mà không phát hiện ra điều gì khác thường, cháu giả vờ giỏi thật đấy!"
Khương Khải im lặng.
Thủ trưởng Chương:
"Có phải nếu trong hai tiếng vừa rồi mà cháu hồi phục được thì chuyện này cháu định giấu nhẹm luôn đúng không?"
Khương Khải:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền