ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 51: Thảm họa giá rét

Cùng lúc ấy, tại một địa điểm khác, Khương Khải đang trao đổi kế hoạch tác chiến với quân trưởng Triệu.

Quân trưởng Triệu lại nói:

"Nhà kho này vốn cũng là nơi bọn chúng chuẩn bị để úp sọt bọn chúng, dưới lòng đất chỗ này có chôn đồ."

Sau khi biết thứ được chôn là gì, Khương Khải suy nghĩ rồi nói:

"Có thể thử xem."

Cô suy nghĩ một lát rồi lại nói:

"Nhưng mà để đề phòng lỡ như họ không đánh nhau, cháu thu âm thêm một câu nữa nhé."

"Câu gì?"

Khương Khải hướng vào bút ghi âm, ho hai tiếng hắng giọng, sau đó ra hiệu mọi người im lặng, tiếp đó, dùng giọng nam đã được mặt nạ làm trầm đi, líu lo nói một câu.

Mọi người: ?

Khương Khải tắt bút ghi âm, giải thích:

"Đây là ngôn ngữ chung trên hành tinh quê nhà của đám người chơi đó, đại ý là chửi người ở toa đặc biệt và toa hạng nhất, sẽ chọc giận bọn họ."

Kiếp trước, trên cả chuyến tàu chỉ có mình cô là người ngoài, mà người chơi khi ở trên tàu đa số không đeo mặt nạ người chơi nên không có chức năng phiên dịch đồng bộ, họ trực tiếp dùng ngôn ngữ chung để giao tiếp.

Bản thân Khương Khải tuy lúc nào cũng đeo mặt nạ, vẫn có thể hiểu người khác nói nhưng để phòng lỡ có ngày mặt nạ gặp sự cố, cô vẫn lén học một ít ngôn ngữ chung của người chơi.

Giờ thì có đất dụng võ rồi còn gì.

Có câu này rồi, bọn họ sẽ càng dễ đánh nhau hơn.

Khương Khải nói:

"Có thể đặt cái này vào trong nhà kho không? Phát ra vào lúc cần thiết."

Khương Khải nhìn nhà kho Triệu quân trưởng chỉ trên bản đồ, nó nằm ở góc, phía sau và bên phải đều là đường cụt, thích hợp để dồn người chơi vào, đường xung quanh khá rộng, thuận lợi cho việc hình thành thế bao vây.

Khương Khải gật đầu:

"Lát nữa gặp người rồi, em sẽ xác nhận lại bằng mắt thường."

Quân trưởng Triệu nói tiếp:

"Yên tâm, bọn chú đã chuẩn bị sẵn sàng ở các điểm cao. Nếu trong số này thật sự có kẻ khó đối phó, không tin là hắn chịu nổi pháo kích. Chỉ là, làm thế nào để người chơi tranh đấu với nhau vẫn là một vấn đề."

Theo lý mà nói, ba nhóm cùng nhắm vào một lô vật tư thì nên xảy ra xung đột nhưng vì dung lượng ba lô của mỗi người chơi có hạn, tất cả bọn họ cộng lại cũng không mang đi được bao nhiêu vật tư nên chưa chắc đã đánh nhau.

Khương Khải nói:

"Dụ họ vào cùng một nhà kho, rồi ném vài quả lựu đạn choáng các kiểu, sau đó bắn lén, thấy sao?"

Quân trưởng Triệu nhìn Khương Khải, con nhóc này cũng thâm thật:

"Được, cứ làm vậy đi! Vậy dụ vào nhà kho này."

Tại một nơi nào đó ở bến tàu Cửu Loan, trong gió tuyết, nhóm của Ngải Nhân tụ tập sau mấy chiếc xe tải đậu ở chỗ khuất gió, nhìn chằm chằm vào một người chơi trong nhóm họ:

"Sao rồi, sao rồi?"

Mắt của người chơi này phát ra ánh sáng xanh lam đầy công nghệ, trước mặt anh ta hiện lên một màn hình ảo, đó là hình ảnh từ con cú tàng hình đạo cụ mà anh ta điều khiển đang lượn vòng trên bầu trời bến tàu, dùng một phương thức tạo ảnh đặc biệt nào đó để tái hiện lại hình ảnh thời gian thực của bến tàu.

Người chơi này nói:

"Không ổn, người canh gác không ít, ai nấy đều vũ trang tận răng."

Ngải Nhân bực bội giậm chân, ngồi thụp xuống bên cạnh chiếc xe, đầu óc cô ta quay cuồng vì trận mưa đá lất phất. Cô ta khó nhọc hỏi:

"Có cách nào dụ bọn chúng đi chỗ khác không?"

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip