Chương 52: Thảm họa giá rét
Trở lại với Khương Khải và đội của Đổng Thịnh Phong, mưa tuyết táp vào mũ bảo hộ, màn đêm khiến tầm nhìn bị hạn chế. Dù đã mặc đồ giữ ấm nhưng hơi lạnh vẫn luồn lách qua từng kẽ hở, thấm vào tứ chi, nhanh chóng rút đi hơi ấm cơ thể.
Bên trong nhà kho của Bộ chỉ huy, Khương Khải đã tạo xong gương mặt mới cho mình. Tận dụng giới hạn của mặt nạ, cô còn tăng chiều cao và độ lớn cơ thể, khiến mình trông sàn sàn như một người đàn ông bình thường. Sau đó, cô mặc bộ đồ tác chiến, khoác áo chống đạn, đội mũ bảo hộ chuyên dụng, đeo mặt nạ phòng độc, chỉ để lộ đôi mắt lạnh như băng.
Đổng Thịnh Phong cũng trong trang phục tương tự, đang kiểm tra súng đạn. Cô ấy hỏi:
"Biết dùng súng không?"
Khương Khải nhìn khẩu súng trên bàn:
"Biết dùng nhưng bắn không chuẩn lắm."
Tài bắn súng của cô không thể gọi là "không chuẩn lắm" được, phải nói là cực kỳ tệ. Kiếp trước, cô từng nhặt được súng trong phó bản nhưng thời đó đạn dược vô cùng khan hiếm, thành ra cô cũng chẳng bắn được mấy phát.
"Thôi vậy, em không mang súng nữa, tránh bắn nhầm người nhà. Nếu đến lúc đó kế hoạch A không thành công thì chị hãy đưa súng cho em."
Đổng Thịnh Phong đáp: "Ok."
Thay đồ xong, hai người bước ra. Bên trong nhà kho, một đội ngũ đông đảo vận đồ tác chiến đã xếp hàng ngay ngắn. Tất cả họ đều là những người được tuyển chọn để cướp lấy thân phận người chơi. Hôm nay phải đối đầu với người chơi nên đây cũng là dịp để họ tích lũy kinh nghiệm.
Đổng Thịnh Phong giơ tay, tiểu đội của cô ấy lập tức tách ra khỏi hàng ngũ, vây chặt lấy Khương Khải, bảo vệ cô kín không một kẽ hở.
Quân trưởng Triệu đứng bên cạnh dặn dò:
"Chiến dịch lần này, Đổng Thịnh Phong, nhiệm vụ của cháu là bảo vệ an toàn cho đồng chí Khương Khải. Thôi Hòa, cậu là chỉ huy hiện trường phải phối hợp toàn lực với đồng chí Khương Khải. Còn Khương Khải, cháu có quyền tự do hành động và một phần quyền chỉ huy nhưng tuyệt đối không được tách khỏi tiểu đội của Đổng Thịnh Phong."
"Chú sẽ giám sát từng chi tiết của chiến dịch tại đây. Một khi phát hiện bất kỳ dấu hiệu nào có thể gây nguy hiểm đến tính mạng đồng chí Khương Khải, chiến dịch sẽ lập tức bị hủy bỏ, đồng thời lực lượng sẽ nổ súng vào đám người chơi bằng mọi giá."
"Tất cả đã rõ chưa?"
"Rõ!"
"Xuất phát!"
Cửa lớn nhà kho mở toang, từng đội người lần lượt bước ra ngoài.
Khương Khải được cả đội vây quanh bảo vệ, cắm cúi bước nhanh trong đêm. Chẳng mấy chốc, hơi thở của cô đã trở nên gấp gáp dưới lớp mặt nạ.
Đổng Thịnh Phong thoáng lo lắng nhìn cô. Với bọn họ, hành quân cấp tốc suốt đêm cũng chẳng nhằm nhò gì nhưng Khương Khải rõ ràng là hơi đuối sức.
Bất chợt, Khương Khải dừng bước, cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Mọi người xung quanh cũng dừng theo.
Đổng Thịnh Phong khẽ hỏi:
"Sao thế? Em không khỏe à?"
Khương Khải đáp:
"Không phải, trên trời có vật thể lạ! Mau ẩn nấp!"
Đổng Thịnh Phong ngẩng lên nhìn, bầu trời tối đen như mực, ngoài mưa tuyết ra thì chẳng thấy gì khác thường.
Nhưng cô ấy vẫn lập tức ra lệnh cho cả đội tìm chỗ ẩn nấp ngay tại chỗ.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác, giữa trời mưa tuyết, một đám người đang đứng cau mày, không khí nặng nề, thê lương.
"Hàng nhiều như vậy, họ lấy phần họ, mình lấy phần mình, lo gì?"
"Anh không biết đám người của Lang Sài sao? Bọn chúng một khi đã lấy đủ thứ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền