Chương 58: Thảm họa giá rét
Trong khi đó, Thôi Hòa cũng nhận được tín hiệu của Khương Khải, lập tức ra lệnh qua kênh nội bộ:
"Thực hiện kế hoạch B!"
Một bộ phận người lập tức đổi sang loại súng khác, có thể là súng uy lực yếu hơn, súng gây mê, súng điện hoặc rút dao ra, chuẩn bị sẵn sàng cho trận giáp lá cà. Cùng lúc đó, những người chơi bị điện giật ngã cũng loạng choạng bò dậy. Hai phe lao vào đánh nhau túi bụi, khung cảnh lập tức trở nên hỗn loạn cực độ.
Khương Khải được Đổng Thịnh Phong và những người khác bảo vệ chặt chẽ, hoàn toàn mặc kệ mọi nguy hiểm đang diễn ra xung quanh.
Khương Khải lại giơ loa hét lên:
"Cảnh cáo lần cuối, tất cả mọi người trong nhà kho, các người đã bị bao vây, ngừng đánh giết, ngừng chống cự, bỏ vũ khí xuống, bó tay chịu trói..."
Đáp lại lời cô là những tiếng gào thét giận dữ:
"Bên mình đông người, giết chết bọn chúng!"
"Aaa! Ông đây liều mạng với chúng mày!"
Đúng như dự đoán, đám người chơi lại xông lên, đủ loại đạo cụ kỳ quái cũng được ném ra. Loại gây ảo giác, gây tê liệt, gây ngứa ngáy, loại khiến toàn thân không thể cử động, loại làm người ta mất hết sức lực trong tức khắc... Dĩ nhiên cũng có kẻ bất tài vô dụng, chẳng có đạo cụ gì trong tay, vừa xông lên đã bị tóm gọn trong vài giây, còng tay lại hoặc bị chính đồng đội ném qua như bao cát để cản đường.
Khương Khải giơ súng lên, không thèm chớp mắt mà bóp cò.
Pằng!
Một người chơi đang giơ dao định đâm người khác liền trúng đạn vào vai phải, ngã gục xuống đất.
Cùng lúc đó, trong đầu Khương Khải vang lên tiếng "ong".
[Ting! Bạn đã bắn bị thương một hành khách, vi phạm nguyên tắc Quan Tâm Hành Khách, sắp phải chịu phạt. ]
Sắc mặt Khương Khải tối sầm lại. Dựa vào cái gì chứ? Chẳng lẽ mấy Trưởng tàu khác đều coi hành khách như báu vật hết cả à? Dựa vào đâu mà bọn họ có thể mặc sức đày đọa, hành hạ hành khách, còn cô thì cứ phải Quan Tâm Hành Khách? Chỉ vì cô đã kích hoạt cái mục Quan Tâm Hành Khách chết tiệt này sao?
Cô cần kiểm soát tình hình, cần hành khách phải nghe lời răm rắp, cần nắm giữ quyền uy tuyệt đối trước mặt họ. Lẽ nào chỉ dựa vào hai chữ "quan tâm" suông là làm được chuyện đó sao? Cô còn phải cạnh tranh khốc liệt với các Trưởng tàu khác, phải giành giật lấy con tàu thuộc về riêng mình. Chẳng lẽ cứ giả nhân giả nghĩa làm người tốt là thực hiện được những điều đó ư?
Cô đếch tin! Cô muốn trở nên mạnh mẽ hơn nữa, muốn tự mình mở một con đường máu!
Cô tiếp tục nổ súng không chút do dự.
Pằng!
Một người chơi đang định ném thứ gì đó liền trúng đạn vào cánh tay, ngã vật xuống.
[Ting! Bạn đã bắn bị thương một hành khách, vi phạm nguyên tắc Quan Tâm Hành Khách, sắp phải chịu phạt. ]
Khương Khải nghiến răng ken két: "Câm mồm!"
Pằng!
Một người chơi bay người lên định tung cú đá xoáy liền trúng đạn vào chân, ngã sõng soài trên mặt đất.
[Ting! Bạn đã bắn bị thương một hành khách, vi phạm nguyên tắc Quan Tâm Hành Khách, sắp phải chịu phạt. ]
Khương Khải cười lạnh một tiếng: "Tôi đây chính là đang "quan tâm" họ đấy chứ! Tôi ngăn họ không đánh nhau nữa, đó không phải là "quan tâm
" thì là gì?"
Pằng!
Một người chơi đang gào thét kỳ quái như thể sắp biến hình tại chỗ liền trúng đạn vào bụng, đổ gục.
[Ting! Bạn đã bắn bị thương một hành khách... ]
"Chỉ cần tất cả bọn họ chịu phục tùng tôi, chỉ cần mọi hành
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền