Chương 59: Thảm họa giá rét
Trước đó, bảng điều khiển Trưởng tàu vang lên liên hồi không dứt.
[Ting... ]
[Ting... ]
Ban đầu Khương Khải còn cố tranh luận với nó nhưng rất nhanh sau đó cô không buồn nói gì nữa, chỉ tập trung vào việc bắn, bắn và bắn. Sau đó, cô lại nhanh như chớp lắp băng đạn mới, giơ súng lên và bắn tiếp.
Rồi sau đó, cô rơi vào một trạng thái rất kỳ lạ. Một trạng thái mà chỉ cần khẩu súng trong tay là có thể kiểm soát được mọi thứ, một trạng thái hoàn toàn coi thường mạng sống của đám người chơi, một trạng thái coi rẻ tất cả và sẵn sàng giết chết bất cứ ai cản đường. Viên đạn xuyên qua da thịt, cảm giác như một lưỡi dao sắc lẹm đang đâm thủng trái tim, cái cảm giác tước đoạt máu tươi và sinh mạng của kẻ khác, nó khiến người ta say mê và chìm đắm vào đó một cách điên cuồng. Tiếng hét thảm thiết liên tục vang lên dưới họng súng của cô, những đóa hoa máu tươi bắn tung tóe như được vẽ nên bởi đường đạn chính xác. Máu trong người cô như sôi lên sùng sục, bản tính hung hãn tàn bạo ẩn sâu trong xương tủy bị kích thích trỗi dậy mạnh mẽ, khiến toàn thân cô gần như run rẩy vì phấn khích.
[Ting! Bạn đã bắn bị thương một hành khách... Ting, ting, ting... ]
Bảng điều khiển Trưởng tàu cứ kêu liên hồi như thể bị lỗi hệ thống.
Đổng Thịnh Phong đứng bên cạnh kinh ngạc nhìn Khương Khải bắn phát nào trúng phát đó, không hề trượt một viên nào. Thế này mà là kỹ năng bắn súng tầm thường sao? Rồi cô ấy nhìn lại biểu cảm của Khương Khải... à mà thôi, cô đang đội mũ bảo hiểm và mặt nạ che kín mặt, chỉ có thể thấy được đôi mắt. Đôi mắt ấy lạnh lẽo, tàn khốc, vô tình, giống hệt như mắt của một con dã thú đang chọn lựa con mồi. Đổng Thịnh Phong bất giác thấy lạnh sống lưng, không biết Khương Khải lúc này là đang diễn hay bản tính thật sự của cô là như vậy.
Ngay lúc cô ấy còn đang lưỡng lự không biết có nên lên tiếng nhắc nhở Khương Khải hay không thì Khương Khải đã nghe thấy một thông báo hoàn toàn mới vang lên trong đầu mình.
[Ting! Bạn đã hoàn thành chuỗi 20 lần gây thương tích liên tiếp cho hành khách. Sự tàn nhẫn của bạn đối với hành khách đã chứng tỏ bạn bước đầu đủ tư cách để trở thành một Trưởng tàu thực thụ.
Đúng vậy, một Trưởng tàu nên nắm giữ quyền sinh sát tuyệt đối đối với hành khách. Sự "quan tâm" thực sự không phải là những ân huệ nhỏ nhặt ban phát, mà là hoàn toàn kiểm soát sự sống chết của họ trong lòng bàn tay.
Đánh họ là để họ tỉnh táo nhận ra thực tại, phạt họ là để họ biết lỗi của mình, còn giết họ chính là để kết thúc nỗi đau khổ của họ.
Vô tình chính là hữu tình, vô ái chính là đại ái. Chúc mừng bạn đã lĩnh ngộ được chân lý cốt lõi của thân phận Trưởng tàu, nhận được 1 điểm kinh nghiệm tập sự. ]
Khương Khải suýt nữa thì loạng choạng ngã. Lời tuyên bố ngụy biện và vô lý đến cùng cực này ngược lại khiến cô tỉnh táo trở lại một cách bất ngờ, sự hung hãn đang sôi sục trong người cũng dần dần tan biến đi. Không thể ngờ được, cái bảng điều khiển Trưởng tàu này lại còn ẩn chứa thuộc tính ám ảnh đen tối kiểu này nữa, thảo nào trạng thái tinh thần của các Trưởng tàu khác trước đây đều có vẻ không được bình thường cho lắm... Khoan đã, tại sao cô lại dùng từ "đều"?
Tay cô hơi run lên một chút nhưng viên đạn vừa rời nòng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền