ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Độc Chiếm Em

Chương 55. Chương 55

Kyleman mỉm cười, ngân dài giọng đầy ẩn ý:

"Lúc cậu mười lăm tuổi mới ra đời, cậu đâu có nói như vậy."

Họ từng đối mặt nhau trong ván bài poker Texas Hold'em. Khả năng tính bài và diễn xuất của tên này là điều Kyleman hiếm thấy trong đời, chỉ với số vốn nhỏ nhất, anh đã lật ngược cả ván bài, tiền cược nhân lên gấp trăm lần.

Từ một vạn đô la nhân lên thành một triệu đô la, Chu Ôn Dục thắng xong, đủng đỉnh đẩy đống chip chất cao như núi về phía hắn:

"Tặng cậu đấy, quà gặp mặt."

Chu Ôn Dục tự giới thiệu:

"Tôi có thể giúp cậu xử lý những khoản nợ xấu không giải quyết được. Tôi cũng cần sự giúp đỡ của cậu."

"Cậu muốn làm gì?"

Kyleman hứng thú hỏi.

Trước mặt hắn, Chu Ôn Dục búng nhẹ ngón tay, cả bàn chip như tòa nhà cao tầng sụp đổ.

"Làm người trên vạn người."

Chu Ôn Dục đủ tàn nhẫn, đủ độc ác, cùng với Elbert là những người bạn mà Kyleman coi trọng nhất.

Kết quả tên Chu Ôn Dục này đột nhiên rút lui đòi hoàn lương, khiến Kyleman cảm thấy không chỉ bị bỏ rơi mà còn bị chơi một vố.

Biểu cảm của hai người họ đều âm trầm bất định, Giản Ương tưởng họ sắp nổi đóa.

Và quả thực là họ đã nổi đóa.

Elbert với vẻ mặt

"cái quái gì thế này"

:

"Cậu chơi tôi à?"

Chẳng phải bảo muốn làm người trên vạn người sao? Không làm nữa à?

Sắc mặt Kyleman cũng lạnh tanh, nhấp một ngụm rượu.

Giản Ương thế mà lại nhìn ra chút buồn bã chân thành từ vẻ mặt của họ.

Hóa ra là anh em thật à, cô cứ tưởng là hồ bằng cẩu hữu chứ.

Chu Ôn Dục uể oải đáp:

"Tôi đã hứa với bé cưng của tôi rồi, sau này sẽ làm người tốt."

Anh ngáp một cái:

"Ăn ngon chơi vui thì cứ gọi tôi, còn mấy thứ khác thì xin kiếu."

Elbert chửi thề một tiếng, Kyleman vẫn cười lạnh, cố đánh thức ký ức ngày xưa của anh:

"Cậu còn nhớ năm mười lăm tuổi..."

"Nhớ chứ." Chu Ôn Dục cười khẽ,

"Nguyện vọng là vợ con đề huề, chăn ấm nệm êm."

"Giờ thực hiện được rồi, có Ương Ương, có Liik."

Giản Ương trơ mắt nhìn hai người đối diện đi từ kinh hãi đến khinh thường, rồi uất ức đến mức hận không thể thổ huyết.

"Đợi hôn lễ tôi gửi thiệp mời cho ~"

Chu Ôn Dục nắm tay Giản Ương đứng dậy, tay kia vẫy vẫy hờ hững,

"Đặc biệt là Elbert, nhất định sẽ trao cho cậu giải thưởng diễn xuất đặc biệt trên sân khấu."

"Cậu tốt nhất nên mở to ba con mắt ra mà canh chừng, nếu không tôi nhất định sẽ lái xe tông chết cậu!"

Elbert chửi với theo phía sau.

Chu Ôn Dục cười ha hả không dứt:

"Mai tin tức cậu giả gái sẽ lên top tìm kiếm toàn cầu đấy ~"

Giản Ương không còn nghe thấy Elbert chửi bới gì phía sau nữa.

Cô bị anh dắt ra ngoài, nhìn Chu Ôn Dục đóng sầm cửa lại, ngăn cách cả một phòng ồn ào phù hoa.

"Đi thôi bé cưng."

Chu Ôn Dục nắm chặt tay cô, đưa lên môi hôn,

"Bẩn lắm, đừng ở đây nữa."

Anh vừa đi vừa hào hứng lải nhải với cô:

"Chúng ta về tắm bồn tạo bọt, rồi ngủ một giấc thật ngon."

Chu Ôn Dục liếc nhìn biểu cảm của cô, ngọt ngào nói:

"Còn muốn làm thêm vài lần với bé cưng nữa..."

"......"

Giản Ương kịp thời ngắt lời anh, hỏi:

"Năm mười lăm tuổi, anh đã nói gì với họ?"

Nếu không thì tại sao hai người kia lại có vẻ bực bội như bị anh lừa gạt tình cảm thế.

Chu Ôn Dục mặt không đổi sắc nói:

"Bọn họ bảo sẽ đưa anh đi làm người trên vạn người."

Thật sự rất xấu xa, đây là cố ý

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip