Tháng 12, đường phố Los Angeles tràn ngập không khí Giáng sinh, cây thông Noel giăng đèn kết hoa rực rỡ khắp nơi.
Từ Las Vegas trở về, cuộc sống lại trở nên đơn giản và bình lặng. Giản Ương đi làm như thường lệ.
Chu Ôn Dục cũng thật sự ngày ngày ở nhà, tận hưởng cuộc sống "ăn không ngồi rồi" hằng mơ ước.
Sáng sớm tập gym, trưa về chơi với Liik, chiều nấu cơm rồi đón cô tan làm.
Thoáng chốc đã đến đêm Giáng sinh.
Hồi còn yêu nhau, Giản Ương cũng đón Giáng sinh cùng Chu Ôn Dục.
Đến đêm Giáng sinh, cô sẽ đi siêu thị mua một con gà trống, mang về căn hộ làm gà quay, thay cho món "gà tây" truyền thống phương Tây.
Chu Ôn Dục thắc mắc:
"Sao phải thay thế, ở đây không có gà tây à?"
Lúc đó Giản Ương mỉm cười nói với anh:
"Anh nhớ kỹ nhé, nguyên liệu nấu ăn nào mà Trung Quốc không nhập khẩu, thì chắc chắn là không ngon."
Chu Ôn Dục như tìm được tri kỷ, gật đầu lia lịa:
"Anh đã bảo là khó ăn lắm rồi mà, thế mà bọn họ năm nào cũng làm."
"Bọn họ?" Giản Ương hỏi.
Chu Ôn Dục khựng lại, ấp úng nói:
"Thì, mấy người sống cùng anh trước kia ấy mà."
Lúc đó Giản Ương tưởng là bạn cùng phòng, hoặc bạn bè cùng lớp nào đó, giờ nghĩ lại, chắc là đám quản gia người hầu ở trang viên.
Hoàn hồn, Giản Ương cho con gà đã ướp nước sốt vào lò nướng.
Chu Ôn Dục lẽo đẽo theo sau cởi tạp dề cho cô, xoa bóp cổ tay cô nói:
"Vất vả cho Ương Ương rồi ~!"
Mấy hôm nay đều là Chu Ôn Dục vào bếp, Giản Ương không còn phải gặm bánh mì khô khốc nữa, về đến nhà là có cơm nóng canh sốt.
Chỉ có đêm Giáng sinh hôm nay, Giản Ương mới vào bếp một lần, làm món gà quay theo thông lệ.
Chu Ôn Dục thành thục đeo tạp dề, tự tin nói:
"Phần còn lại giao cho anh, mời Ương Ương gọi món đi."
Chu Ôn Dục nói gọi món, là anh tự mở ứng dụng, cưỡng chế cài vào điện thoại của Giản Ương.
Tên ứng dụng là: [Bếp nhỏ của Ương Ương]
Biểu tượng là hình vẽ hoạt hình một thiếu nữ tóc dài mặc váy phồng màu hồng. Giản Ương đã từ bỏ việc đấu tranh với chấp niệm váy hồng của anh rồi.
Cô nhìn qua, nét vẽ rất sống động, chỉ vài nét là nhận ra cô ngay.
Hỏi anh tìm họa sĩ ở đâu, Chu Ôn Dục chớp mắt:
"Sếp của em đấy."
Là Thời Tuế sao?
Giản Ương nhớ ra, ngày nào anh cũng chạy đến đón cô tan làm, chắc là nhân cơ hội đó nhờ vả Thời Tuế.
Cô buồn cười:
"Chị Thời Tuế là họa sĩ đại tài nổi tiếng trong nước đấy, anh hời to rồi."
"Đúng thế đúng thế."
Chu Ôn Dục gật đầu lia lịa.
Giản Ương hiếm khi thấy anh không thù hằn ai đó:
"Cho nên anh phải lễ phép với chị Thời Tuế hơn một chút, biết chưa?"
"Ừm ừm ~!"
Chu Ôn Dục cũng cảm thấy Thời Tuế là một trong số ít người tốt trong cái thế giới đầy rẫy kẻ xấu xa này.
Không chỉ đồng ý vẽ miễn phí cho Ương Ương, còn đồng ý cho Miên Miên làm phù dâu nhí trong đám cưới của anh!
Nếu có thể tặng luôn Miên Miên cho họ làm con gái nuôi thì càng tốt ^ ^
Và cái [Bếp nhỏ của Ương Ương] này thực chất là một hệ thống gọi món đơn giản, trên đó liệt kê tất cả các món Trung Quốc mà Chu Ôn Dục có thể làm.
Đứng đầu danh sách là món tủ năm sao được đầu bếp trưởng hết lòng đề cử, món đặc trưng của Chu Ôn Dục chính là bít tết áp chảo, gà áp chảo, đủ loại thịt áp chảo, thịt nướng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền