Kỳ nghỉ Tết Âm lịch, dòng người ở Kinh thị ngược lại lại thưa thớt nhất.
Đường từ sân bay ra ngoài không hề hỗn loạn như thường ngày.
Vé máy bay, vé tàu cao tốc về Ninh Thành đã bán hết sạch, chỉ còn lại ghế cứng tàu hỏa da xanh chạy hai mươi tiếng.
Giản Ương chưa từng đi tàu hỏa đường dài như vậy bao giờ, huống chi Chu Ôn Dục còn mắc chứng tăng động, nếu bắt anh ngồi trên tàu hỏa da xanh ám mùi mì tôm suốt hai mươi tiếng, rất có thể anh sẽ đốt luôn toa tàu mất.
Cô băn khoăn suy nghĩ nửa ngày, thậm chí đã tính đến chuyện thuê xe tự lái về, thì Chu Ôn Dục trực tiếp vẫy taxi:
"Chúng ta về nhà lấy xe lái đi, bé cưng."
Anh không nhắc thì Giản Ương cũng quên mất anh còn có một căn biệt thự ở Kinh thị, bên trong chắc chắn là có xe.
Trở lại căn biệt thự này, Giản Ương có cảm giác như đã qua mấy kiếp người.
Đụng mặt nhau, nhìn thấy hai người nắm tay cùng xuất hiện, Sophia cũng há hốc mồm thành hình chữ O, lộ vẻ không thể tin nổi.
Giản Ương không biết hai người bọn họ trong mắt đám người Sophia được xây dựng với hình tượng nhân vật như thế nào, nhưng nhìn biểu cảm của họ, chắc chắn là không bình thường chút nào.
Sophia cũng nhanh chóng thể hiện tố chất của đội ngũ chuyên nghiệp, tiếp đón chu đáo sự trở về đột ngột của hai người.
Nhưng trong lòng cô không kìm được nỗi thất vọng.
Người giàu có bất động sản rải rác khắp thế giới, đều có đội ngũ quản gia chuyên nghiệp quản lý. Họ chính là một chi nhánh mà công ty được Chu Ôn Dục ủy thác phái đến đại lục.
Hồi trước Sophia nghe tổng bộ nói Chu Ôn Dục đã không thể nhập cảnh nữa, nhưng bất động sản vẫn được giữ lại và cần người quản lý dài hạn, cô ấy đã mừng thầm rất lâu.
Không có ông chủ thần kinh bất ổn, lại có một công việc nhẹ nhàng lương cao ổn định, quả là chuyện khiến người ta vui vẻ biết bao.
Bước vào biệt thự, giọng nói máy móc đã lâu không nghe của Tiểu Mãn vang lên trên đỉnh đầu Giản Ương.
[Chủ nhân, Ương Ương, chào mừng về nhà.]
[Cần nước trái cây, cà phê hay là nước lọc?]
Giản Ương gọi nước nóng. Nhận được tin nhắn là cô lao ngay ra khỏi nhà, chưa kịp uống ngụm nước nào, giờ mới thấy miệng đắng lưỡi khô.
Cô uống nước, nghe Chu Ôn Dục trò chuyện với Sophia như một đứa trẻ hư.
Sophia hiền lành chất phác, vì sự xuất hiện của anh mà vẻ mặt điềm tĩnh thường ngày bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt không thể kiểm soát.
"Đã lâu không gặp nha Sophia."
Chu Ôn Dục cười tít mắt vắt chân chữ ngũ ngồi xuống,
"Một tin tốt là sau này tôi sẽ thường trú trong nước."
Khóe miệng Sophia giật giật, người thật thà không biết nói dối, chỉ biết cúi đầu lau bàn.
"Còn nữa, tôi sắp cùng Ương Ương về quê ăn Tết đây ~"
Chu Ôn Dục đứng dậy khỏi ghế sô pha, hắng giọng lớn tiếng tuyên bố với cả phòng,
"Chúng tôi đi ra mắt phụ huynh đây ~!"
Cả đám người hầu Philippines đều bị chấn động.
Họ đột nhiên phát hiện ông chủ lần này trở về đáng yêu hơn nhiều, cũng không có tính công kích, nếu có cái đuôi, có lẽ đã vẫy tít mù sau lưng rồi.
Sophia suy nghĩ một chút rồi nhắc nhở:
"Vậy ngài đã chuẩn bị quà chưa?"
Thấy sắc mặt Chu Ôn Dục đột ngột thay đổi, bỗng chốc trở nên căng thẳng. Giản Ương lén liếc anh một cái, cắn vành cốc nén cười.
Chu Ôn Dục đầu tiên là nhìn cô với vẻ mặt trống rỗng, sau đó gọi lớn: "Tiểu Mãn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền