Chương 112: Quyển 3 - Chương 112
Edit: Diệu Linh
Tháng tám, một lần nữa Tân An lại có bầu trời xanh.
Vân Sâm sử dụng mảnh vỡ tượng của Cửu Châu để dịch chuyển tới đây. Nơi này không còn hoang vắng như lần đầu cô tới nữa, có người thấy cô xuất hiện thì vẫy tay chào hỏi nhiệt tình.
Cô gật đầu trả lời, bước nhanh về phía nhà xưởng.
Trong balo trên lưng cô là tượng đá nhỏ của Hoa Đình, Chi Giang và Trà Phủ. Chỉ cần hôm nay tiếp tục cung cấp năng lượng cho Tân An thì cậu ấy có thể trở lại là một tòa thành trung bình.
Hiện giờ các tòa nhà ở Tân An bắt đầu được xây dựng lại, nhà xưởng nơi đặt bản chính tượng thành Tân An cũng bắt đầu hạn chế ra vào, dùng lưới sắt làm ranh giới để chia nhà xưởng với các khu vực khác, trước cửa sắt lớn còn có người canh gác.
Vân Sâm đi tới trước cửa sắt, ngồi làm vài đề toán ở trên mặt bàn xong, dì trông cửa cười tủm tỉm nói: “Tiểu Vân, hôm nay mặt mũi cháu hồng hào quá, có da có thịt lại rồi.”
“Có lẽ vì gần đây cháu bị ép ăn nhiều quá.” Vân Sâm cười, sau khi đăng ký họ tên của mình xong thì bước vào nhà xưởng.
Vài người đang đổ mùn cưa bên bức tượng đá hình bình gốm, Tân An ở bên cạnh ra lệnh: “Bên này mỏng, bên kia lại dày quá. Trái phải không được chênh nhau!”
Vân Sâm bỏ balo xuống, xếp các tượng đá khác nhau của các tòa thành khác lên phía trước tượng thành Tân An, cô hỏi: “Mọi người đang làm gì thế?”
“Trang trí tượng thành của tôi.” Tượng thành hình bình gốm của Tân An phát ra ánh sáng nhẹ, hấp thụ hết năng lượng trong các tượng đá nhỏ kia. Cậu ấy nói: “Tiểu Vân Vân, kiểu tóc hôm nay của cô trông rất có sức sống, về sau cứ để lộ trán như vậy đi, sáng sủa lắm.”
Vân Sâm giơ tay sờ lên bím tóc mà Tòa Thành Nát búi cho cô, búi hết lên để lộ trán ra ngoài, là dáng vẻ mà Tân An rất thích.
Mỗi lần Tòa Thành Nát kết thúc họp mặt ở đình Thương Lãng, sau khi trở về đều giận dỗi chê Tân An không có mắt thẩm mỹ. Nhưng sau khi giận dỗi xong, anh, Trà Phủ và Chi Giang vẫn sửa soạn lại theo dáng vẻ Tân An thích. Hiện giờ Tân An ở trong mắt bọn họ, chính là cậu em nhỏ cần được chăm sóc nuông chiều.
Vân Sâm hỏi: “Bà Bạch đâu rồi?”
Tân An nói: “Tiểu Bạch Bạch đang ở trên lầu, tới lúc nhìn chằm chằm tên kia rồi, cô muốn tìm thì mau lên lầu đi.”
Phòng của Bạch Ngọc Thái là văn phòng ban đầu của nhà xưởng, có một tấm kính cực lớn, người trong phòng có thể nhìn thấy mọi việc bên ngoài, nhưng người bên ngoài thì không thể thấy được trong phòng.
Vân Sâm đi tới góc nhà xưởng, đưa tay kéo cầu thang xoắn* xuống rồi trèo lên lầu hai.
(*Cầu thang xoắn:)
Bạch Ngọc Thái đang viết viết vẽ vẽ ở bản đồ trên tường, trong sổ tay trên bàn ghi lại quy luật hành động của Kim Vũ Thái.
Vân Sâm cũng không hề che giấu động tĩnh mà bước vào phòng.
Bạch Ngọc Thái nghe thấy tiếng bước chân của cô, bà ấy nói: “Thành Quyến Giả của Hân La trong nửa tháng qua đã đến Phụng Thiên ba ngày một lần, thời gian cố định là ba giờ tới năm giờ chiều, cháu nói xem hắn làm gì ở Phụng Thiên?”
Vân Sâm lắc đầu, Phụng Thiên hay Hân La đều cách họ quá xa, tình huống ở đó như thế nào bọn họ không thể biết được.
Bà lão phía trước buông bút, xoa bóp chân, dáng vẻ mệt mỏi.
Vân Sâm an ủi bà ấy: “Đợi sau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền