Chương 113: Quyển 3 - Chương 113
Edit: Diệu Linh
Biển hoa bên dưới cáp treo dần thu nhỏ lại, cáp treo càng lúc bay lên càng cao, tựa như cánh chim bay lượn trên bầu trời.
Vầng trăng bạc tựa như nằm trong tay, cáp treo xuyên qua màn mây, Vân Sâm thấy phía dưới là nhà lầu san sát, đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ã.
Khi cô còn bận rộn chạy loanh quanh ở bên ngoài thì không biết từ bao giờ Tòa Thành Nát đã phát triển toà thành tới mức này rồi.
Sau khi các tòa nhà mang tính biểu tượng của Hoa Đình lần lượt được xây dựng lại, Hoa Đình hiện giờ không thể gọi là phồn hoa nhưng cũng đã có vẻ phát triển ổn định.
Màn lụa trắng bay về phía sau, cáp treo đưa Vân Sâm đi xem toàn bộ cảnh tượng của tòa thành lơ lửng. Có hàng nghìn ngọn đèn, những con phố đan chéo nhau, đôi lúc sẽ bắt gặp đèn đóm sặc sỡ; ruộng bậc thang, nhà máy nối đuôi nhau, những ống khói san sát phun khói không ngừng nghỉ, cuối cùng khói trắng khi bốc lên cao bị năng lượng của tòa thành hòa tan.
Vân Sâm vô cùng vui vẻ, cô ôm Niệm An nói: “Tôi rất thích món quà sinh nhật này!”
Tòa Thành Nát há hốc mồm, anh còn chưa tặng quà cho cô mà, không thể để Vân Vân cảm thấy như thế này đã là tặng quà được…
Ngay sau đó Vân Sâm nói tiếp: “Thấy anh dần phát triển từ lúc chỉ có một căn phòng lớn, cho tới giờ đã trở thành một tòa thành to lớn như thế này, tôi chưa từng có cơ hội để xem một cách kỹ lưỡng. Có thể tận mắt thấy anh trưởng thành là việc khiến tôi vui nhất!”
Hoa Đình choáng váng, trong chớp mắt anh quên sử dụng năng lượng của tòa thành.
Trăng tròn ở phía trước, cáp treo đột ngột bị đứt, những sợi dây văng ra khắp nơi.
Người và vật bên trong đương nhiên cũng bị rơi tự do, khi chuẩn bị rơi thẳng xuống, dây leo đã kịp bình tĩnh lại, ôm cô gái vào trong ngực.
Vân Sâm đánh khẽ vào lá cây trên dây leo, tức giận nói: “Thứ này của anh làm không ổn chút nào, là hàng giả hàng nhái đó à? Bay mới một lát mà đã rớt hết rồi!”
Hoa Đình nhỏ giọng thẹn thùng nói: “… Thấy Vân Vân trưởng thành cũng là chuyện khiến anh vui vẻ nhất.”
Các nhánh dây leo còn lại tranh thủ đỡ Niệm An và Lão Vương Bát, tiện tay tìm một chỗ gần đó để đặt chúng nó xuống.
Cô gái được ôm trong lòng đi thẳng tới ngôi nhà đá.
Ở sân trước của ngôi nhà đá có rất nhiều người đang đứng: Trương Vĩnh Phúc, Mạnh Nhiên Lâm, Dư Triều Gia, Tần Hảo Hảo, Tiền Cao Phi, Hoàng Hưng… Một đám người vây quanh chiếc bàn tròn đang đợi nhân vật chính của hôm nay trở về.
Vân Sâm vừa từ trên trời xuống, thấy có nhiều người đang đợi cô như vậy thì cảm thấy hơi ngại ngùng.
Dây leo đã bê lên một chiếc màn thầu cực lớn đường kính một mét, đưa tới trước mặt cô, trên đó cắm mười sáu nén hương rồi nói: “Em thổi nến đi.”
Vân Sâm: “…”
Cô dở khóc dở cười thổi “nến”.
Những nén hương như thế này thì càng thổi càng cháy lớn hơn. Tòa Thành Nát tức giận rút mấy nén hương này ra, sau đó bảo Vân Sâm chia màn thầu cho mọi người.
Tong màn thầu còn ẩn chứa điều kỳ diệu, đó là màn thầu bọc nguyên con gà nướng. Trong bụng gà nướng nhét đầy khoai tây, cải thìa, củ cải và những đồ ăn linh tinh khác, vô cùng phong phú đa dạng.
Mọi người đều chuẩn bị quà sinh nhật cho Vân Sâm, chúc cô ngày mười sáu tháng tám hôm nay tròn mười sáu tuổi.
Không có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền