Chương 115: Quyển 3 - Chương 115
Chu Nguyên rơi vào đó rồi…
Vậy là sao?
Mạnh Nhiên Lâm vô cùng hoang mang, ông ấy chỉ vào hẻm núi rộng lớn sâu không thấy đáy hỏi: “Ý anh là Chu Nguyên rơi xuống dưới đó sao?”
Hạ Phong Niên không trả lời, ngồi xổm bên cạnh khe hở, áp lòng bàn tay lên mặt đất. Một chất lỏng màu đen dính trên ngón tay ông, nó không ngừng chuyển động như vật còn sống.
Mạnh Nhiên Lâm xem tới nỗi da gà da vịt nổi lên: “Đó, đó là cái quỷ gì thế!”
“Nó không gây hại cho con người.” Hạ Phong Niên vung mạnh tay khiến chất lỏng dính trên ngón tay văng ra xa, ông đứng dậy đi về phía trước một bước, hỏi: “Tôi muốn xuống đó một chuyến, anh muốn trở về hay đi theo tôi xuống đó?”
Khe nứt không thấy đáy kia nhìn đáng sợ vô cùng, Mạnh Nhiên Lâm khuyên: “Chúng ta nên trở về chuẩn bị một số trang bị thám hiểm chuyên nghiệp đã…”
Hạ Phong Niên xen lời ông ấy: “Vậy là anh cũng muốn xuống đó, đi thôi.” Sau đó túm cổ áo Mạnh Nhiên Lâm rồi nhảy xuống phía dưới.
“A a a a a!!!”
Ở phía trên hẻm núi chỉ còn vọng lại tiếng hét thất thanh của Mạnh Nhiên Lâm.
Sắp chết rồi, sắp chết rồi, sắp chết rồi…
Cảm giác không trọng lực mạnh mẽ kèm theo cảm giác đau đớn, Mạnh Nhiên Lâm cảm thấy hôm nay ông ấy sẽ phải chôn xác ở đây.
Ông ấy vừa rơi vừa gào hét hết cỡ, tới mức Hạ Phong Niên mất kiên nhẫn, kéo một góc quần áo của ông ấy vo lại thành miếng vải tròn rồi nhét vào miệng ông ấy.
Mạnh Nhiên Lâm trừng hai mắt thật lớn: “Ưm ưm ưm!”
Đột nhiên chân đã chạm đất, không gian phía trên nhìn lên chỉ như một sợi dây nhỏ, xung quanh tối đen, duỗi tay không thấy rõ năm ngón tay, trong bóng tối như có một thứ gì đó đáng sợ đang ẩn nấp từ từ ngo ngoe.
Mặc dù không nhìn thấy nhưng cũng có thể cảm giác được những thứ kia đã bị chắn lại.
Thứ chắn chúng nó lại là là tượng đá hình ghế xếp* đang tỏa ra ánh sáng trắng dịu trong bóng tối.
Hai mắt Mạnh Nhiên Lâm lại tiếp tục trừng lớn, ông ấy biết đây là tượng thành của ý thức tòa thành, ông ấy cảm thấy khiếp sợ với độ cao của tượng thành.
Tượng thành hình ghế xếp cao hơn ba mét, rất dễ thấy trong bóng tối.
Mạnh Nhiên Lâm vẫn tiếp tục nhìn một cách đờ đẫn. Hạ Phong Niên nói Chu Nguyên bị rơi vào bên dưới, vậy tượng thành này chính là của là Chu Nguyên. Chu Nguyên đã trở thành tòa thành siêu lớn rồi sao?
Hạ Phong Niên thả lỏng tay đang nắm cổ áo Mạnh Nhiên Lâm ra, vung tay lên giữa không trung, hơi thở màu đỏ nhạt xung quanh họ nhanh chóng biến mất.
Tượng thành có động tĩnh.
“Con người à?”
Giọng nói thanh khiết trầm thấp của tòa thành truyền tới tai bọn họ.
“Không ngờ tôi đã ở đây nhưng vẫn có thể gặp được con người.”
Ở giữa tượng đá hình ghế xếp hiện ra bóng người hơi mờ nhạt, dáng vẻ giống một thanh niên khoảng hai mươi tuổi. Bóng người dần trở nên rõ nét, từ trên tượng thành đi xuống, bước tới gần bọn họ.
Khuôn mặt của anh ấy rất đẹp, mặc áo dài màu đen, trên áo thêu những sợi chỉ vàng, mái tóc dài được cố định bằng ngọc quan*. Anh ấy nói: “Tôi là Chu Nguyên.”
Mạnh Nhiên Lâm vô thức học theo động tác của đối phương, làm hành động đáp lễ chẳng ra đâu vào đâu.
Trong lòng ông ấy vô cùng khiếp sợ, ý thức tòa thành cũng có thể dùng hình người để hoạt động sao…
Hạ Phong Niên thì ngược lại, động tác tập lễ của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền