ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 116. Quyển 3 - Chương 116

Chương 116: Quyển 3 - Chương 116

Edit: Tâm

“Cậu nhìn thứ ở trên người tôi đấy à? Cậu đoán không sai, đây quả thật là một tòa thành. Mời cậu sau khi xem xong nhanh tay tắt đèn pin dùm đi, còn chiếu sáng nữa là dụ đến càng nhiều ma quỷ kéo tới đấy. Tôi không có dư sức để bảo vệ mấy người đâu, tôi cũng không muốn trên giường có nhiều thêm một đống ruột người đâu, tưởng tượng thử là đã thấy mắc ói rồi.”

Người thanh niên với gương mặt trẻ con nói rất nhanh, mở miệng khép miệng nói liền một tràng dài.

“Sao anh biết tôi đang nghĩ gì?”

Bất kể là cảnh tượng trước mắt hay là lời nói của người thanh niên, dù cho Uông Việt Niên đã xây dựng phòng tuyến tâm lý trước khi đến hẻm núi ma quỷ, thế nhưng vẫn vượt quá phạm trù mà anh ta có thể lý giải nổi.

Theo như anh ta thấy, sau khi người thanh niên nghe thấy câu hỏi của anh ta thì đã lập tức khinh bỉ.

Uông Việt Niên cảnh giác hỏi: “Anh là ma quỷ đấy hả?”

Tuy tình huống hiện tại của những người bạn ở bên cạnh thoạt nhìn đều khá an toàn, nhưng anh ta vẫn không thể tùy tiện tin tưởng đối phương mà tắt đèn pin, phải biết rằng có một bộ phận ma quỷ chán ghét ánh đèn.

“Nếu tôi mà là ma quỷ…” Người thanh niên cười nhạo: “Tôi còn có thể kiên nhẫn ở đây cùng cậu tâm sự như vậy, tôi đã cắn xé cậu chỉ còn cái đầu từ lâu rồi.”

Anh ấy nhấc cánh tay không bị đè lên.

Không khí dao động, sau lưng Uông Việt Niên có một lực vô hình thúc đẩy anh ta, đẩy đến gần người phía trước.

Anh ta cực kỳ sợ hãi.

Người thanh niên mặt trẻ con bất mãn nói thầm: “Vậy mà lại đánh đồng tôi với thứ ma quỷ kia, rõ là thằng nhóc không có mắt nhìn.”

Uông Việt Niên: “Rốt cuộc anh là…”

Sột soạt sột soạt…

Sột soạt sột soạt…

Trong bóng tối, tiếng động nhỏ kỳ lạ truyền đến từ xung quanh, tựa như có một con quái vật to lớn ẩn nấp đang rón ra rón rén tiến gần về phía bên này.

“Tắt đèn pin! Giữ im lặng!”

Một câu hét lớn, Uông Việt Niên lập tức tắt đèn pin gần đó.

m thanh sột soạt kia càng ngày càng to, cách anh ta càng ngày càng gần, anh ta nghe thấy thứ gì đó đang lao về phía bên này.

Anh ta tắt đèn pin cuối cùng đi.

Toàn bộ ánh sáng biến mất, nơi này chỉ còn lại một mảnh tối đen, chỉ duy nhất ở chỗ người thanh niên với gương mặt trẻ con kia có ánh sáng mỏng manh, yếu ớt tựa đom đóm trong đêm.

Cơn gió mỏng manh lướt qua gò má Uông Việt Niên, anh ta nín thở, tim đập như trống đánh.

Nơi này làm gì có gió, không biết thứ gì cọ qua mặt anh ta rồi đi mất, dường như anh ta thấy một loại con quái vật vô cùng to lớn, không giống ma quỷ.

Năm phút sau, Uông Việt Niên nghe thấy người nọ nói: “Chúng nó đi rồi.”

Qua một hồi lâu Uông Việt Niên cảm giác xung quanh không có nguy hiểm gì nữa, anh ta mới cẩn thận hít thở, anh ta hỏi: “Xin hỏi đó là thứ gì vậy?”

“Giống như ma quỷ, một vài sinh vật ở sâu trong lòng đất mà thôi.” Thanh niên nói bâng quơ: “Chỉ cần không đụng chạm đến chúng nó thì sẽ không xảy ra chuyện gì. Tên vừa rồi, chúng nó vô cùng chán ghét ánh đèn.”

Uông Việt Niên khó khăn nuốt nước bọt, hỏi: “Rốt cuộc anh là người phương nào vậy?”

“Cũng giống như mấy người, một thằng cha xui xẻo bị nhốt dưới lòng đất thôi.” Thanh niên tủm tỉm cười nói: “Cậu có thể gọi tôi là Hạ Phong Niên.”

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip