ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 131. Quyển 4 - Chương 131: Quyển 4: Thu vàng

Chương 131: Quyển 4 - Chương 131: Quyển 4: Thu vàng

Gần cuối tháng mười, Hoa Đình tiến vào khu vực Trung Châu bị chia cắt trên bản đồ tận thế, tuyết bay đầy trời, nhiệt độ không khí cực thấp.

Rất đông người vây xung quanh rìa tòa thành, một đám người mặc áo bông dày đè lên dây leo tạo thành một chiếc lan can hình người cao nửa người, dây leo lẳng lặng không chút tiếng động vươn cao lên.

Nửa người của bọn họ thò ra khỏi bức tường vây nhìn xuống dưới, người phía sau càng thêm tò mò chen chúc nhau, ai cũng muốn biết phía dưới đã xảy ra chuyện gì.

Phía sau truyền đến tiếng động cơ của ô tô.

“Đừng chen lấn nữa, với độ cao này mấy người có nhìn cũng không thấy gì đâu, mau trở về đi!”

Trương Vĩnh Phúc đứng ở mui xe, bàn tay còn nguyên vẹn cầm chiếc loa, phát lên những lời hô hào đã được thu sẵn, nhiều người đeo băng tay đỏ nhảy xuống, khuyên bảo đám người đang xem náo nhiệt này nhanh chân trở về, khói trắng lượn lờ.

“Gặp thời tiết quỷ quái gì rồi.” Trương Vĩnh Phúc mắng một câu, hơi thở bên miệng vừa thoát ra ngoài lập tức biên thành khói trắng có thể nhìn thấy bằng mắt thường: “Tháng trước lúc chúng ta đi ngang qua nơi này, không phải thời tiết Trung Châu rất bình thường sao?”

Tiền Cao Phi gật đầu đáp một tiếng “đúng vậy”, chú ấy ngước lên nhìn bầu trời xám xịt, theo sự tiến vào của Hoa Đình, tuyết rơi càng ngày càng lớn.

Trương Vĩnh Phúc cạn lời nhìn đám người không chịu nghe lời vẫn tiếp tục muốn xem kia: “… Những người này chọn ở lại Hoa Đình quả nhiên gan dạ, tình hình bọn Tiểu Vân bên kia quan sát thế nào rồi?”

Tiền Cao Phi đưa bàn tay sang hai bên: “Em vẫn luôn ở đây, có qua đó đâu mà biết.”

Bây giờ vẫn chưa đến tháng 11, Trung Châu này không đến mức chưa tới tháng 11 đã có tuyết, khí hậu đột nhiên biến đổi vậy chắc chắn phải có nguyên nhân…

“Tôi hỏi thử xem.” Trương Vĩnh Phúc dừng xe lại, xuống xe đi vào ven đường, quan sát dây leo bề ngoài trông không khác mấy cây đại thụ là mấy, ông ta kéo một dây leo với nhánh lá hơi ố vàng ở mép: “Hoa Đình, bọn Tiểu Vân có phát hiện chỗ nào bất thường không?”

Dây leo rủ xuống trên cây khẽ lay động, như thể bỗng nhiên sống lại.

Hoa Đình nói bên tai Trương Vĩnh Phúc: “Xem tình hình hiện tại thì khu vực này rõ ràng mặt đất trũng hơn nhiều, cộng thêm đường ranh giới với khu vực giáp ranh vô cùng rõ ràng…”

Trương Vĩnh Phúc nghe Hoa Đình giải thích đâu vào đấy, bắt đầu từ nửa tháng trước đã như vậy. Ông ta nhạy bén phát hiện Hoa Đình đã thiếu đi ba phần hoạt bát, nhiều thêm một phần trầm ổn bình tĩnh.

Ông ta cũng không biết đây có tính là thay đổi tốt hay không nữa.

Nghe Hoa Đình nói xong, Trương Vĩnh Phúc nói cảm ơn, tiếp tục sơ tán đám người.

Hoa Đình nói câu không cần khách sáo rồi lại lần nữa tập trung vào chỗ dây leo chính đang ở.

Tiểu đội của Thần Kinh, cũng chính là những người thăm dò hẻm núi ma quỷ ở phía Bắc của Hoa Đình, bọn họ mang theo thiết bị quan trắc, chỉ cần anh thông qua dây leo đặt thiết bị ở nơi này thì bọn họ có thể thông qua thiết bị quan trắc để kiểm tra đo lường mức độ an toàn trong tòa thành.

“… Cô còn nhớ rõ lúc ấy mặt đất chỗ nào bị trũng không?”

“Có lẽ là nơi này.” Một ngón tay duỗi là từ bàn tay đeo bao tay màu đen, chỉ vào một vị trí nào đó trên bản đồ.

Dọc theo hướng cánh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip