Chương 132: Quyển 4 - Chương 132
Nền trời xám xịt càng làm nổi bật tòa thành xanh ngát trên không trung, một vài dây leo cứng cáp từ dưới đáy thành rơi xuống lớp tuyết dày.
“Bịch.”
Một vài con vật nhỏ có bộ lông dày nghe thấy tiếng chuyển động rồi thò nửa cái đầu nhỏ ra khỏi tuyết trắng. Bóng đen nhỏ như kiến trên dây leo ngày càng rõ ràng, đó là hai con người, bọn nó ngay lập tức lại chìm vào tuyết.
Đôi giày đế dày màu nâu sang trọng giẫm lên tuyết, lập tức nửa bắp chân của ông chìm trong tuyết, Vân Sâm bước vài bước để quen với cảm giác đi trong tuyết.
Bây giờ trời không có tuyết nhưng ở đây rất lạnh, dù đã mặc quần áo ấm nhất nhưng chân tay cô vẫn lạnh cóng.
Hạ Phong Niên mặc một bộ quần áo mùa xuân mỏng manh, không hề bị ảnh hưởng bởi cái lạnh, ông nói: “Dùng năng lượng phủ lên bề mặt cơ thể để giảm bớt tác động của cái lạnh cực độ đi con.”
Vân Sâm làm theo, quả nhiên trở nên ấm hơn nhiều, cô tăng tốc độ của mình, bước từng bước đi theo Hạ Phong Niên.
Lúc này, họ đã đến khu vực gần sát với nơi đã từng đặt bản chính của tượng thành Trung Châu, địa điểm cụ thể đặt ở đâu thì vẫn cần phải tìm.
Hạ Phong Niên nhìn xung quanh: “Thay đổi lớn ghê…”
Nhìn xung quanh là một màu trắng bao la rộng lớn, những tòa nhà trước đây đều bị phá hủy hoàn toàn, tất cả đều bị bao phủ bởi một màu trắng.
Ông sải bước về phía trước, Vân Sâm khó khăn đi theo sau.
Ngay cả khi có sự trợ giúp của năng lượng, nơi này đối với Vân Sâm mà nói cũng quá lạnh, chứ đừng nói đến những người bình thường không có cách để giảm thiểu tác động của cái lạnh cực độ.
Vân Sâm thở hồng hộc, hơi lạnh phả vào mũi xuyên qua lớp mặt nạ chống gió cũng đau vô cùng, môi trường làm cho mọi cử động của cô trở nên kém linh hoạt.
Mặt đất ở nhiều nơi không bằng phẳng, tàn tích hình thành sau sự sụp đổ của các tòa nhà trước đó đã trở thành chướng ngại vật. Lúc này có một chướng ngại vật như núi không thể vượt qua đang chờ họ trèo qua.
Hạ Phong Niên như đang đi ở mặt đất bằng phẳng, thoải mái đứng trên vị trí cao nhất, quay đầu nhìn bóng dáng vẫn đang leo lên.
Ở đây không có chỗ để bám, Vân Sâm cần mượn dụng cụ để leo lên. Sườn đồi do tuyết tạo thành rất nguy hiểm, phải xác nhận chắc chắn mọi điểm bám thì cô mới tiếp tục leo bước tiếp theo.
Bộ quần áo nặng nề tạo thêm gánh nặng cho hành động của cô, đồng thời cô còn phải kiểm soát năng lượng bao phủ trong cơ thể. Mặc dù hiện tại thể chất của cô rất tốt, nhưng vẫn cảm thấy kiệt sức.
Vân Sâm ngẩng đầu nhìn lên, ngược sáng nên cô không thể nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt của Hạ Phong Niên, chỉ cảm thấy bố cô đang quan sát cô.
Với tốc độ hiện tại của cô, ước tính khoảng mười phút nữa mới leo lên đến nơi, sẽ không bắt ông phải đợi lâu.
Đột nhiên, mặt đất dưới chân Vân Sâm nới lỏng ra, biên độ nới lỏng vô cùng lớn!
Cô trượt thẳng xuống dưới!
Hạ Phong Niên biết rõ con gái mình bị ngã sẽ không gặp nguy hiểm gì, nhưng ông vẫn rất lo lắng khi thấy cô ngã như vậy. Ông nắm chặt tay lại, cũng không đưa ra bất cứ sự giúp đỡ nào.
Khi Vân Sâm leo lên lại, cô đứng bên cạnh thở hổn hển nói: “Lần này do con còn thiếu kinh nghiệm, tiếp theo đây con sẽ không chậm như vậy nữa.”
Hạ Phong Niên không khỏi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền