ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 135. Quyển 4 - Chương 135

Chương 135: Quyển 4 - Chương 135

Hạ Phong Niên xuyên qua cửa sổ thủy tinh nhìn vào tượng thành Hoa Đình, đôi mắt đen láy đặc biệt trong sáng ngây thơ, nhưng ông đã chính xác tóm được cảm giác có tật giật mình trong đó.

Ranh con, Hạ Phong Niên cười lạnh, năm đó ông đi gặp Vân Trung Thư và thầy của bố mình cũng với ánh mắt thế này, nếu không sao có thể nói đàn ông hiểu rõ đàn ông nhất được.

Hạ Phong Niên cũng không rời khỏi cửa, hai tay kéo cửa sổ rồi đi vào.

Ông một tay vỗ nhẹ dây leo, tay kia ôm con gái, giơ chân lên để lại dấu chân rõ ràng trên tượng thành trắng như ngọc.

“Lần sau, tôi sẽ nhặt hết lá của cậu!”

Hoa Đình: “…”

Vân Sâm bị Hạ Phong Niên đưa đi với vẻ mặt sững sờ.

Đây chỉ là một tình tiết nhỏ trong những ngày chuyển đồ.

Trong vài ngày qua, người của nhóm Thần Kinh đã thu thập một ít đất bên ngoài hơi thở tòa thành ở Trung Châu để nghiên cứu.

Sau khi Hoa Đình thông qua dây leo để lấp đầy nước ngầm trong thành phố, lại khởi hành từ Trung Châu với đầy đủ vật tư, chỉ có tầm chục người và một thành viên của đội Thần Kinh ở lại Trung Châu.

Trời xanh mây trắng, tòa thành xanh bay vút trên trời, cánh hoa trôi bồng bềnh tựa như đang mang hơi thở mùa xuân.

Trên mặt đất, một người đàn ông trung niên mặt vuông giơ hai tay che nắng, nhìn Hoa Đình rời đi.

“Cậu ấy thực sự tràn đầy sức sống.” Mạnh Nhiên Lâm cảm động cảm khái.

Trung Châu đột nhiên nói: “Tôi cảm thấy tôi cũng rất có sức sống, tràn đầy hương vị thanh xuân.”

“…” Mạnh Nhiên Lâm đột nhiên im lặng.

Trung Châu rất tinh tế và điềm tĩnh cả trong công việc lẫn cách ăn nói, đó là phong cách đối nhân xử thế chỉ có thể hình thành qua nhiều năm kinh nghiệm.

Nói đến đây thì có hơi xấu hổ, khi Mạnh Nhiên Lâm còn trẻ, ông ấy vừa làm Thành Quyển Giả của tòa thành Trung Châu, luôn dựa vào, tôn trọng và ngưỡng mộ Trung Châu như một người cha.

Trung Châu: “Sao anh không nói gì?”

Mạnh Nhiên Lâm nói sự thật: “Hoa Đình giống thế hệ của Vân Sâm, còn anh giống thế hệ của ông tôi hơn.”

“Coi tôi như người cùng tuổi đi.” Trung Châu dừng một chút: “Thôi bỏ đi, anh bây giờ đã già như vậy, chúng ta tiếp tục khôi phục thôi.”

Mạnh Nhiên Lâm đột nhiên bị công kích tuổi tác: “?”

*

Vào tháng 11, Hoa Đình bay trở lại vị trí ban đầu, vẫn bầu bạn với Tổ Quỷ.

Trong khoảng thời gian này, họ đi ngang qua Tân An và Trà Phủ, đồng thời phân phát một số vật tư cho bọn họ để giảm bớt tình trạng thiếu hụt vật tư hiện nay ở Tân An.

Các thành viên của đội Thần Kinh rất quan tâm đ ến Tổ Quỷ, trong vài ngày trở lại, buổi sáng mỗi ngày họ đều rời Hoa Đình và đi đến khu vực lân cận của Tổ Quỷ.

Họ sử dụng các thiết bị kỳ lạ mà họ mang theo và thu thập các mẫu của tất cả mọi thứ mà họ có thể nhìn thấy bằng mắt thường để về nghiên cứu và phân tích dữ liệu.

Tiền Cao Phi, Lưu Quang Lượng và Hoàng Hưng rất quen thuộc với các thành viên của đội Thần Kinh, đặc biệt là sau khi nghe nói rằng các sĩ quan huấn luyện chính của họ vốn là những người sống sót trong nhóm người đã được quân đoàn 312 của quân đội sơ tán khỏi Hoa Đình, đến cả Trương Vĩnh Phúc cũng có chút xúc động.

Các đồng chí còn sống và vẫn đang làm việc chăm chỉ cho Cửu Châu, nếu những người đã hy sinh biết được, họ nhất định

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip