Chương 134: Quyển 4 - Chương 134
Ngày hôm sau.
Từ trên cao nhìn xuống, dây leo đang đu đưa khuân vác vật tư của Hoa Đình giống như một con bạch tuộc khổng lồ màu xanh lá. Con người lái xe hoặc đi bộ để vận chuyển các rương vật tư thì đều như con kiến bò trên lưng bạch tuộc.
“Chú Mạnh, chúng ta chuyển nhiều vật tư từ Trung Châu đi như vậy có ổn không?”
Vân Sâm thấy hết rương này nối tiếp rương kia xuất hiện trên mặt đất bằng phẳng, số lượng vật tư không ngừng tăng lên như không có giới hạn, cô không nhịn được mà dò hỏi Mạnh Nhiên Lâm.
Trung Châu đã thức tỉnh, Mạnh Nhiên Lâm là Thành Quyến Giả của Trung Châu tất nhiên sẽ ở lại chứ không theo Hoa Đình về phía Đông. Ở đó có Hạ Phong Niên, ông ấy không cần ở cạnh Vân Sâm để giúp đỡ cô, Trung Châu cần ông ấy hơn.
Mạnh Nhiên Lâm nói: “Không cần lo, lúc chú đi khám phá ở phía Đông đã góp nhặt được rất nhiều vật tư.”
Hạ Phong Niên xen mồm nói: “Chỗ này vốn dĩ là vật tư ông ấy lấy từ Hoa Đình, giúp bảo quản, giờ coi như vật về với chủ thôi.”
Vân Sâm liếc mắt nhìn Hạ Phong Niên, trầm mặc, nào có đạo lý như thế này chứ?
Mạnh Nhiên Lâm đã quen tính Hạ Phong Niên nên lời nghe tai này lại ra tai kia.
Trung Châu nói: “Không cần phải ngại, lão Mạnh và tôi thu thập những vật tư này vốn là để viện trợ các ý thức tòa thành khác.”
Giọng nói của Trung Châu chỉ có ba người Vân Sâm, Hạ Phong Niên và Mạnh Nhiên Lâm nghe được. Bọn họ đều yên lặng lắng nghe.
Vân Sâm chìa tay ra, lòng bàn tay chạm vào cành cây nhỏ đang đậu trên vai. Từ ngày hôm qua Tòa Thành Nát đã luôn buồn bã không vui.
Ninh Như Dã khiêng bao gạo đi ngang qua nơi này, nghĩ ba người này đang diễn kịch câm, anh ta lắc đầu rồi đi về phía mặt trời thật nhanh.
Mấy người đi cùng anh ta mồm năm miệng mười buôn chuyện.
“Trung Châu này xem ra cũng không tệ nhỉ, không phải nghe đồn bị ma quỷ chiếm cứ sao, rõ ràng là vẫn phồn hoa thế này cơ mà, mỗi tội là có ít người quá.”
“Người đâu mà ít, rõ ràng là không có người ấy chứ.”
“Tôi biết tôi biết, tôi nghe nói lúc trước vì để bảo vệ người dân nên Trung Châu đã dịch chuyển họ tới những nơi khác nhau. Hiện giờ không biết họ ở nơi nào nên không thể đưa họ trở về, nên mới không có ai cả.”
“Căn nhà kia lớn như vậy mà không có ai ở, thật đáng tiếc.”
“Hahaha nghe cậu nói cũng vui thật đấy, hay là cậu ở lại Trung Châu luôn đi. Dù sao hiện giờ họ cũng đang thiếu người, không chừng cậu cũng có thể đạt được vị trí giống anh Ninh. Anh Ninh, anh nói xem có phải không?”
Ninh Như Dã bỗng nhiên bị nhắc tên, anh ta dùng mắt quét qua những khu vực kiến trúc của Trung Châu đã được sửa chữa, kết hợp với một số chuyện nghe từ miệng Dư Triều Gia, lắc đầu nói: “Tôi không đề xuất việc ở lại đây.”
Người khác vốn đang đùa giỡn, nghe thấy Ninh Như Dã trả lời nghiêm túc như vậy thì nghi ngờ hỏi: “Vì sao vậy, chú Mạnh là người tốt, hoàn cảnh bên này của Trung Châu cũng không tồi. Phạm vi hơi thở của ý thức tòa thành cũng rất lớn, có gì khác đâu.”
Bọn họ đã tới phía dưới Hoa Đình, bò lên dọc theo dây leo, bước tới cái bục dây leo, đặt vật tư trên lưng xuống, cái bục sẽ đưa họ lên trên.
Ninh Như Dã và những người bên cạnh anh ta đều giống nhau, lúc trước không vào được
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền