ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 140. Quyển 4 - Chương 140

Chương 140: Quyển 4 - Chương 140

Vân Sâm nghiên cứu cách sử dụng “điện thoại hiệu Trà”.

Anh em Trà Phủ nhiệt liệt yêu cầu mỗi ý thức tòa thành và Thành Quyến Giả gọi phương thức liên lạc mà họ đã phát triển là điện thoại hiệu Trà, một từ cũng không thể thiếu, không hiểu tại sao tính thẩm mỹ của họ lại độc đáo như vậy.

Tổng cộng có hai chiếc trâm cài tóc bằng ngọc, một chiếc dành cho Vân Sâm, lúc này đang được cô cài trên đỉnh đầu, một chiếc của Hoa Đình, được đặt trên bệ đỡ dây leo của tượng thành.

Năng lượng tòa thành tràn vào, trên mặt trâm ngọc nổi lên một tầng ánh sáng nhàn nhạt, giống như đang hô hấp.

Chưa đầy một tách trà, Vân Sâm đã cảm thấy sau tai nóng lên.

Cô chạm vào dấu ấn của Thành Quyến Giả, ở đây có thêm một mối liên kết kỳ diệu với chiếc trâm ngọc.

Giống như bản thân biến thành một bộ đàm, xung quanh là nhiều bộ đàm vô hình khác đang tồn tại, bị sương mù bao phủ, chỉ sau khi yêu cầu liên lạc được gửi đi và được chấp nhận thì mới thiết lập liên lạc thành công.

Vân Sâm chỉ mới kết nối với điện thoại hiệu Trà thì Dư Triều Gia đã trực tiếp gọi sang.

Dư Triều Gia: “Alo? Alo? Nghe thấy không? Rõ không?”

Vân Sâm trả lời: “Nghe thấy rồi, rất rõ ràng.”

Dư Triều Gia: “Được rồi, anh hỏi tiếp người khác, em cẩn thận việc của Bảo Châu nhé, hẹn gặp lại.”

Vân Sâm nói: “Anh Dư, tạm biệt.”

Khi điện thoại được kết nối, đồ trang sức như một phương tiện liên lạc phát ra ánh sáng yếu ớt, giọng nói tương tự như tiếng nói của ý thức tòa thành vang vọng thẳng vào tai, có phần bị biến đổi so với giọng nói của người thật.

Vân Sâm không biết anh em Trà Phủ làm thế nào mà nghĩ ra được thứ này, họ thực sự là thiên tài.

Lúc này cũng không có việc gì quan trọng, Vân Sâm tìm một cây đại thụ ở bên trong tường thành, hai đầu dây leo quấn quanh thân cây, đoạn giữa buông thõng xuống, tạo thành một cái võng.

Buổi chiều, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu vào chiếc võng, Vân Sâm giẫm lên mấy chiếc lá rụng, đưa tay đẩy chiếc võng nghiêng xuống, thân hình khẽ động rồi nằm xuống chiếc võng.

Niệm An cũng nhảy lên võng, ngoan ngoãn nằm bên cạnh cô, để cô xoa đầu.

Cô nheo mắt, đôi mắt có màu xanh lơ. Trong khoảng thời gian này cô đã đi đến nhiều tòa thành khác nhau để truyền năng lượng, cô ngủ không nhiều, ngủ cũng không ngon.

Có lẽ là do “lạ giường”, bây giờ ở Hoa Đình cô mới dám ngủ một giấc thật sâu.

Tiếng sáo du dương, tiếng võng chậm rãi đung đưa, hơi ấm của nắng ngày thu khiến người khác cảm thấy lười biếng.

Hơi thở của Vân Sâm trở nên đều đặn, chìm vào giấc ngủ.

Dây leo của Hoa Đình quấn quanh thân cây, yên lặng nhìn cô.

Khi Vân Sâm lần đầu tiên tới đây cũng ngủ không ngon, nửa đêm đá chăn là chuyện bình thường. Sau khi vụ Quỷ Dại ăn thịt người xảy ra, sau khi ngủ thiếp đi thì cô hiếm khi di chuyển, tay cô luôn đặt ở nơi dễ lấy vũ khí hơn.

Giống như bây giờ, tay cô đặt lên eo, ở đó là con dao thẳng sinh tồn mà cô thường hay sử dụng nhất.

Một cành cây to bằng hai ngón tay chậm rãi rơi xuống từ tán cây tươi tốt, Niệm An cảnh giác lập tức ngẩng đầu lên, thấy đó là Hoa Đình, nó liền cúi đầu nằm trên bụng Vân Sâm.

Cành cây rủ xuống, dính vào mặt võng, như nghĩ ngợi gì đó, lặng lẽ chui vào bàn tay nắm chặt của cô gái.

Trong tay có thêm thứ gì đó,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip