ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 141. Quyển 4 - Chương 141

Chương 141: Quyển 4 - Chương 141

Nhậm Đại Hựu toát mồ hôi lạnh, không ngừng nói: “Khi chúng tôi xuất phát đi thì nơi đây không phải thế này, không như thế này đâu… Bội Quân, Bội Quân của tôi!”

Ông ta cố lao ra ngoài.

Hạ Phong Niên giơ tay ngăn cản: “Bình tĩnh đi, anh muốn chết à?”

Tóc Nhậm Đại Hựu ướt sũng dính sát vào trán: “Con gái của tôi…” Ông ta không ngừng hối hận: “Là tại tôi trên đường sợ chết chèo thuyền quá chậm, nếu như tôi có thể đến Chi Giang sớm…”

Nhậm Đại Hựu và những người khác khởi hành từ Bảo Châu, đi thuyền trên biển trong mười lăm ngày mới đến được Chi Giang để tìm kiếm sự giúp đỡ. Kể từ khi Chi Giang biết được tình hình của Bảo Châu, đến khi xác định được tính chất đất và nhờ Hoa Đình hợp tác lên đường đến Bảo Châu thì tổng thời gian trước sau không vượt quá hai ngày.

Tất cả là do ông ta đến quá muộn, nếu ông ta có thể đến sớm hơn, Bội Quân, Bảo Châu và những người ở Bảo Châu sẽ không…

Vân Sâm bước tới đỡ Nhậm Đại Hựu đứng dậy.

Hoa Đình nói: “Tôi có thể cảm nhận được hơi thở tòa thành hoàn toàn bình thường, cũng không yếu ớt chút nào. Bảo Châu chắc không sao đâu, ý thức tòa thành sẽ dốc hết sức bảo vệ con người.”

Đây là lần đầu tiên Nhậm Đại Hựu nghe thấy giọng nói của Hoa Đình, ông ta chỉ cảm thấy những lời mà ý thức tòa thành có giọng nói lạnh lùng này nói ra ấm áp lạ thường.

Bầu trời bất chợt đổ cơn mưa phùn, những con chim biển bay lượn trên đại dương bị nhốt vào vùng đất an toàn mới xuất hiện, có tên là Hoa Đình.

Một con chim biển không sợ người đáp xuống chân Nhậm Đại Hựu.

Con chim biển toàn thân trắng như tuyết, phần dưới cánh và lông đuôi có màu đen, nó nghiêng đầu dùng một mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên với vành môi đỏ một lúc.

Khi trời mưa to hơn, nó ngậm vào miệng một chiếc lá xanh rơi ra từ dây leo trên mặt đất, giương cánh và bay đến hòn đảo có màu sắc kỳ lạ.

“Phạch phạch…”

Con chim vỗ cánh thật nhanh, xuyên qua màn mưa ngày càng dày đặc, bay vào rừng cây.

Một tấm lưới lớn bất ngờ xuất hiện chặn trước đường bay của nó, túi lưới bị siết chặt, nó bị kẹt trong lưới ra sức kêu gào, lá cây trong miệng rơi xuống đất.

Từ phía trên duỗi ra một cánh tay, ngón tay thon dài bắt lấy túi lưới, nhấc lên.

Trong con ngươi màu đen của con chim biển phản chiếu dáng vẻ của người đang đến, một cô gái có dung mạo xinh đẹp với đôi mắt tam bạch* lộ ra sắc mặt cực kỳ hung dữ.

Những người có mắt tam bạch thường thờ ơ, lạnh lùng và đôi lúc tạo cảm giác vô tình đối với người nhìn.

Cô ấy là Thành Quyến Giả của Bảo Châu, con gái của Nhậm Đại Hựu, Nhậm Bội Quân.

“Bảo Châu, hôm nay chúng ta có thể ăn thêm một món… Đây là gì vậy?”

Nhậm Bội Quân cúi người nhặt lá cây xanh tươi khác thường trên mặt đất lên, híp mắt nhìn kỹ: “Bảo Châu của chúng ta không có thực vật thuộc loại này, ở đâu ra vậy? Thôi kệ đi.”

Cô ấy tùy ý ném chiếc lá đi, sải bước dài lùi lại, Bảo Châu rụt rè nói: “Bội Quân, chiếc… chiếc lá kia…”

Nhậm Bội Quân: “Hả?”

Bảo Châu: “Trên đó có mùi của ý thức tòa thành khác…”

Nhậm Bội Quân lập tức quay đầu lại, nằm xuống đất tìm kiếm hồi lâu. Cho đến khi người dính đầy bụi đất đứng dậy, cô ấy cầm chiếc lá trong tay, tức giận nói: “Bảo Châu, lần sau chuyện quan trọng như vậy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip