ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 161. Quyển 4 - Chương 161

Chương 161: Quyển 4 - Chương 161

Trong căn phòng gỗ tồi tàn u ám, người đàn ông với mái đầu bù xù cuộn người lại như một quả bóng, trốn ở dưới một tấm gỗ có lọt chút ánh sáng.

Một luồng sáng rọi lên người cậu ta, bụi bay mờ mờ, hai chân cậu ta không ngừng run lên.

Vân Sâm dẫn đầu bước vào trong phòng thì nhìn thấy cảnh tượng thế này.

Ở sau có người chen lên, là Lệnh Thời Thanh.

Anh ta uốn éo cơ thể mập mạp của mình, ngồi xổm xuống cạnh Nghiêm Văn Thần, thịt dồn lên làm căng cả quần.

Lệnh Thời Thanh nói: “… Cậu nhìn đi, thật sự không chỉ mình tôi là con người, còn cả những người khác ở đây, tôi dẫn họ tới đây hết rồi. Bây giờ cậu không phải đang ở Kiềm Trung mà là ở Thiên Hồ.”

“Đây là Thành Quyến Giả của Hoa Đình, cô ấy và Hoa Đình đã giúp chúng ta đuổi đám súc vật Lưu Năng đi, bây giờ Thiên Hồ cũng rất an toàn.”

Ánh mắt của Nghiêm Văn Thần chuyển động, sau đó dừng lại trên hai đôi giày ở cửa, ánh mắt của cậu ta từ từ di chuyển lên trên.

Vân Sâm chạm phải một đôi mắt chứa đầy cảm xúc hỗn loạn như một vòng nước xoáy.

Hốc mắt sâu hoắm, tròng mắt màu vàng, xung quanh tràn đầy tia máu.

Cảm xúc nhiều nhất trong đôi mắt ấy là sự tuyệt vọng khôn cùng.

Trái tim của Vân Sâm thắt lại.

Đôi mắt đó lại nhanh chóng di chuyển.

Lệnh Thời Thanh tóm bàn tay gầy gò như que củi của người đàn ông với mái đầu bù xù đó lên, nắm lấy vừa an ủi vừa hỏi: “Cậu cũng biết rõ thời gian tỉnh táo của mình không nhiều, nhân lúc này hãy nói cho chúng tôi biết tình hình ở Kiềm Trung đi.”

“Kiềm Trung… Chúng tôi…” Nghiêm Văn Thần mở miệng, đang định nói những lời tiếp theo thì đôi môi lại run lên vì nhớ tới khoảng hồi ức đó, mãi không phát ra được tiếng nào.

Cậu ta đau khổ giật giật tóc: “Ma quỷ, một khối đen sì sì, phá tan mọi thứ, rất nhiều rất nhiều…”

Rõ ràng Nghiêm Văn Thần tỉnh táo, nhưng khi nhắc tới chuyện của Kiềm Trung là lại nói năng lộn xộn hết cả lên.

Lệnh Thời Thanh khó xử nhìn Vân Sâm, tay không ngừng xoa dịu Nghiêm Văn Thần, miệng nói: “Đã qua cả rồi, không sao, mọi chuyện đã qua rồi. Hay là thế này, cậu lấy viên đá ra trước đi…”

Viên đá?

Lời này đã đánh thức Nghiêm Văn Thần, cậu ta lập tức lôi viên đá từ trong túi quần ra.

Khóa kéo kéo mãi vẫn không mở khiến cậu ta vội vàng tới mức cúi người dùng răng cắn rồi dùng sức kéo.

Lệnh Thời Thanh kịp thời ra tay giúp đỡ, nhẹ nhàng kéo khoá ra.

Đúng lúc Bùi Sinh Âm xuất hiện trước cửa, đằng sau Vân Sâm và Hạ Phong Niên, ba viên đá với vẻ ngoài nhìn chẳng khác gì những viên đá bình thường bên lề đường lăn ra.

Bùi Sinh Âm vòng qua Hạ Phong Niên với kiến trúc hình người như sắp hoà với căn phòng gỗ kia làm một, đi tới cạnh Vân Sâm.

Viên đá trước mặt ngừng lăn.

Chiếc túi dụng cụ có đựng mảnh vỡ của tượng Cửu Châu đeo ở eo Vân Sâm hơi trĩu xuống.

Dây kéo của túi đựng mặt dây chuyền ở trước ngực Bùi Sinh Âm căng ra, anh ta cũng mang mảnh vỡ của tượng Cửu Châu.

Lúc này, Nghiêm Văn Thần nằm bò trên đất, hai tay tìm kiếm trong ba viên đá nhìn chẳng khác nhau là bao.

Đột nhiên, sắc mặt cậu ta mừng rỡ, cậu ta cầm một viên lên đặt lên trán mình.

Ngay lập tức, viên đá tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

Vòng sáng xuất hiện thành hình lưỡi cưa, nhìn như những chiếc xúc tu đang di chuyển.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip