ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 162. Quyển 4 - Chương 162

Chương 162: Quyển 4 - Chương 162

Trong lúc Nghiêm Văn Thần tỉnh táo được một lúc.

Cậu ta liên tục xác nhận thân phận Thành Quyến Giả của Vân Sâm và Bùi Sinh Âm, sau khi bảo đảm bọn họ là người đáng tín nhiệm thì cậu ta giao ra ba viên đá cục cưng.

Nghiêm Văn Thần như trút được gánh nặng, trên mặt hiện ra nụ cười rạng rỡ.

Sau đó, cậu ta hoàn toàn phát điên, không tỉnh lại nữa.

Mọi người trầm mặc một hồi lâu.

Hiện giờ họ không thể giúp Nghiêm Văn Thần, họ chỉ có thể tiếp tục nhìn về phía trước.

Các mảnh vỡ của Cửu Châu được giao cho Bùi Sinh Âm bảo quản.

Ba mảnh vỡ của Cửu Châu, trong đó có một mảnh chắc chắn đại diện cho năng lực của Thần Kinh.

Hai mảnh còn lại đại diện cho ý thức tòa thành nào, Bùi Sinh Âm phải mang mảnh vỡ này về Thần Kinh, để Thần Kinh xem qua mới có thể phán đoán được.

Trung tâm của quảng trường tràn ngập ánh nắng, Lệnh Thời Thanh nhìn về phía Vân Sâm và Bùi Sinh Âm, anh ta hỏi: “Tiếp theo chúng ta phải làm gì đây?”

Hiện tại tình hình ở Thiên Hồ khá tốt, anh ta đã nắm rõ chuyện về hiện tượng thiên văn, anh ta vẫn có những người bạn đồng hành ở lại Bách Bộc…

Bùi Sinh Âm giương mắt nhìn Lệnh Thời Thanh, sau lại nhìn về phía Vân Sâm: “Còn phải cứu người của Kiềm Trung nữa.”

Vân Sâm gật đầu.

Lệnh Thời Thanh kinh ngạc hỏi: “Nhưng mọi người ở Kiềm Trung đều chết hết rồi, khi chúng tôi đi ngang qua đó chỉ nhìn thấy mấy người Nghiêm Văn Thần, có thể cứu đều đã cứu hết rồi đó.”

“Có người còn sống.” Vân Sâm giải thích nói: “Trong trí nhớ của Nghiêm Văn Thần, những người Kiềm Trung trốn vào khu tị nạn dưới lòng đất. Khu tị nạn dưới lòng đất chắc chắn có liên quan đến tài năng của Kiềm Trung, Kiềm Trung ngủ say, khu tị nạn cũng vì thế mới đóng lại.”

“Đúng vậy.” Bùi Sinh Âm tiếp tục nói: “Nhìn từ góc của người qua đường trong trí nhớ của cậu ấy mà nói thì nơi trữ hàng ở khu tị nạn đầy đủ vật tư, nên số người chứa được mới hạn chế. Với kiểu tích trữ hàng như vậy, hẳn là bọn họ còn sống.”

Vân Sâm thử tính toán một chút: “Nếu phân phối vật tư hợp lý, tình hình trước mắt của người ở khu tị nạn sẽ không quá gay go.”

Bùi Sinh Âm vuốt cằm: “Ở Thiên Hồ này cứ giao cho chúng tôi, nhiệm vụ chính của Hoa Đình vẫn là thăm dò bên ngoài.”

Vân Sâm dùng tay ra hiệu không thành vấn đề: “Được, để chú Mạnh qua đây trước.”

Bùi Sinh Âm: “Ừ.”

Trước tiên để cho Mạnh Nhiên Lâm dùng tài năng của Trung Châu xây dựng con đường dịch chuyển ở Thiên Hồ, để các tòa thành khác có thể thuận tiện đến đây hỗ trợ.

Ngoài ra, hiện tại Trung Châu là tòa thành siêu lớn, muốn bổ sung năng lượng thì chỉ có thể dựa vào bản thân mình, chỉ dựa vào Vân Sâm và Hạ Phong Niên thì không được.

Lệnh Thời Thanh trợn mắt há hốc mồm.

Lúc tự trải nghiệm ký ức của Nghiêm Văn Thần, anh ta cảm nhận được nỗi đau đến tê tâm liệt phế của đối phương và nỗi đau khi yêu nhưng không cách nào nói cho đối phương biết, đến nỗi anh ta không hề chú ý đến những chi tiết khác trong ký ức.

Anh ta có chút hoảng hốt, cảm thấy bản thân và hai người Thành Quyến Giả này không hợp nhau.

“Anh Lệnh, anh Lệnh?”

Có người gọi anh ta.

Lệnh Thời Thanh lấy lại tinh thần, phát hiện Vân Sâm đúng lúc đang nhìn anh ta: “Anh cảm thấy thế nào rồi?”

Lệnh Thời Thanh khó hiểu hỏi lại: “Gì chứ?”

Vân Sâm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip