ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 163. Quyển 4 - Chương 163

Chương 163: Quyển 4 - Chương 163

Thành Quyến Giả tạm thời cũng chẳng khác Thành Quyến Giả chính thống là bao.

Cũng cần phải thiết lập liên hệ với ý thức tòa thành và lưu lại dấu ấn Thành Quyến Giả.

Chỉ là dấu ấn Thành Quyến Giả này sau khi đạt đến giới hạn mà tòa thành đã đặt ra sẽ tự động biến mất.

Vân Sâm nhìn xuống dấu ấn Thành Quyến Giả tòa thành hiện lên ở dưới cổ chân, đó là cọc gỗ với vô số vòng gỗ*.

Cô hạ ống quần xuống, che đi dấu ấn Thành Quyến Giả, chỉ khi cô muốn sử dụng năng lượng của Chu Nguyên thì năng lượng của đối phương mới tràn vào cơ thể cô.

Vân Sâm giơ tay sờ lên dấu ấn Thành Quyến Giả khác ở phía sau tai, trong lòng dâng lên cảm giác là lạ.

Cô đè nén những suy nghĩ vớ vẩn trong đầu, hỏi Chu Nguyên: “Bây giờ bắt đầu chứ ạ?”

Chu Nguyên khẽ gật đầu, anh ấy bước xéo lên phía trước Vân Sâm để dẫn đường cho cô.

Thời gian gấp rút, với tốc độ của Hoa Đình thì đến Kiềm Trung cũng không mất quá nhiều thời gian, anh ấy chỉ cần nhờ Vân Sâm giúp mình khôi phục lại một vài phần cơ bản của các kiến trúc cổ, những chi tiết còn lại anh ấy sẽ mượn năng lượng của Vân Sâm rồi tự mình khôi phục.

May mà trước đó Vân Sâm đã học rất nhiều kiến thức kiến trúc từ Dư Triều Gia, rất nhiều chỗ chỉ cần Chu Nguyên vừa nói qua là đã hiểu, cô lập tức có thể dùng tay để khôi phục.

Năng lượng của bản thân Vân Sâm dồi dào, lại lấy thân phận là Thành Quyến Giả tạm thời, khôi phục lại kiến trúc bên trong hơi thở tòa thành không những không tiêu hao năng lượng mà năng lượng tòa thành của Chu Nguyên còn từ từ tăng thêm.

Chu Nguyên không kiềm được xúc động, Vân Sâm thật sự là lựa chọn phù hợp nhất để làm Thành Quyến Giả.

Có cô, cho dù có là tòa thành siêu lớn cũng không có thể sử dụng năng lượng một cách không kiêng nể gì.

Cứ làm việc liên tục không nghỉ như vậy trong vòng ba ngày, hầu hết các công trình kiến trúc mang tính tiêu biểu của Chu Nguyên đều đã được phục hồi lại nguyên trạng, vượt xa tiến độ mà họ dự kiến.

Vân Sâm và Chu Nguyên lấy làm lạ là tại sao Hoa Đình tại sao vẫn chưa đến Kiềm Trung thì tin tức đã đến.

Vân Sâm tạm biệt Chu Nguyên, sau đó dùng mảnh vỡ của Cửu Châu dịch chuyển đến chỗ của Hoa Đình.

Nhiệt độ xung quanh trong chốc lát đã giảm xuống rất nhiều, mùa vụ dường như trực tiếp từ mùa xuân bước qua cuối mùa thu.

Dây leo đang ở chỗ cũ đợi cô.

Hạ Phong Niên không ở đó, chắc đã đồng ý ở lại giúp đỡ Thiên Hồ rồi.

Hoa Đình đang lơ lửng trên bầu trời, vị trí mảnh vỡ dịch chuyển của tượng Cửu Châu cũng không ở rìa tòa thành, Vân Sâm không rõ bên dưới đang xảy ra chuyện gì.

Chỉ dựa vào thời tiết này mà nói, dự là chẳng có chuyện gì tốt lành.

Hoa Đình đưa đến một chiếc áo gió, nói: “Em còn nhớ tình hình ở Bảo Châu không?”

Vân Sâm khoác lên chiếc áo gió màu xanh tím than, cơ thể ấm áp hơn nhiều, cô nhăn mặt hỏi lại: “Kiềm Trung cũng như vậy sao?”

Hoa Đình nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng: “Tình hình bị ô nhiễm còn nặng hơn Bảo Châu, lúc đến đây mở đường đã tốn rất nhiều thời gian.”

Những ô nhiễm đó khiến cho không khí trên đường đi đến Kiềm Trung đều trở nên rất tệ, theo thời gian nó sẽ dần dần ngấm vào trong hơi thở của tòa thành.

Nếu như Hoa Đình không dùng hết sức để thanh lọc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip